有石奇峭天琢成,
有草夭夭冬夏青。
人言菖蒲非一種,
上品九節通仙靈。
異根不帶塵埃氣,
孤操愛結泉石盟。
明窗凈幾有宿契,
花林草砌無交情。
夜深不嫌清露重,
晨光疑有白雲生。
嫩如秦時童女登蓬瀛,
手攜綠玉杖徐行。
瘦如天台山上聖賢僧,
休糧絕粒孤鶴形。
勁如五百義士從田橫,
英氣凜凜磨青冥。
清如三千弟子立孔庭,
回琴點瑟天機鳴。
堂前不入紅粉意,
席上常聽詩書聲。
怪石篠簜皆充貢,
此物舜廟當共登。
神農知己入本草,
靈均蔽賢遺騷經。
幽人軀玩發仙興,
方士服餌延修齡。
彩鸞紫鳳琪花苑,
赤虯玉麟芙蓉城。
上界真人好清凈,
見此靈苗當大驚。
我欲攜之朝太清,
瑤草不敢專芳馨。
玉皇一笑留香案,
錫與有道者長生。
人間千花萬草盡榮豔,
未必敢與此草爭高名。
Hữu thạch kỳ tiễu thiên trác thành,
Hữu thảo yêu yêu đông hạ thanh.
Nhân ngôn xương bồ phi nhất chủng,
Thượng phẩm cửu tiết thông tiên linh.
Dị căn bất đới trần ai khí,
Cô thao ái kết tuyền thạch minh.
Minh song tịnh kỷ hữu túc khế,
Hoa lâm thảo thế vô giao tình.
Dạ thâm bất hiềm thanh lộ trọng,
Thần quang nghi hữu bạch vân sinh.
Nộn như Tần thì đồng nữ đăng Bồng Doanh,
Thủ huề lục ngọc trượng từ hành.
Sấu như Thiên Thai sơn thượng thánh hiền tăng,
Hưu lương tuyệt lạp cô hạc hình.
Kình như ngũ bách nghĩa sĩ tòng Điền Hoành,
Anh khí lẫm lẫm ma thanh minh.
Thanh như tam thiên đệ tử lập Khổng đình,
Hồi cầm Điểm sắt thiên cơ minh.
Đường tiền bất nhập hồng phấn ý,
Tịch thượng thường thính Thi Thư thanh.
Quái thạch tiểu đãng giai sung cống,
Thử vật Thuấn miếu đương cộng đăng.
Thần Nông tri kỷ nhập bản thảo,
Linh Quân tế hiền di tao kinh.
U nhân khu ngoạn phát tiên hứng,
Phương sĩ phục nhị duyên tu linh.
Thái loan tử phụng kỳ hoa uyển,
Xích cầu ngọc lân phù dung thành.
Thượng giới chân nhân hảo thanh tịnh,
Kiến thử linh miêu đương đại kinh.
Ngã dục huề chi triêu thái thanh,
Dao thảo bất cảm chuyên phương hinh.
Ngọc Hoàng nhất tiếu lưu hương án,
Tích dữ hữu đạo giả trưởng sinh.
Nhân gian thiên hoa vạn thảo tận vinh diễm,
Vị tất cảm dữ thử thảo tranh cao danh.
Đá chơm chởm, trời sinh đá lạ,
Cỏ xanh xanh, xanh cả đông hè.
Xương bồ nhiều giống đã lề,
Giống này thượng phẩm vốn bề thuốc tiên.
Khí trần ai rễ thiêng chẳng nhiễm,
Gửi thân vào đá sạch nước trong.
Nơi tĩnh kyr chốn minh song,
Rừng hoa ngạch cỏ vốn không giao tình.
Hiềm chi nỗi năm canh mưa gió,
Vẻ thần quang dường có bóng bạch vân.
Non như con gái họ Tần,
Tay mang gậy ngọc nhẹ chân non Bồng.
Gầy như thể hình dung chim hạc,
Núi Thiên Thai chẳng khác kẻ hiền tăng.
Cứng sao lẫm lẫm tưởng chừng,
Năm trăm nghĩa sĩ phải chăng Điền Hoành.
Thanh đâu tựa Khổng đình đệ tử,
Ba nghìn dây, ngón Điểm vẫn Hồi.
Phấn hồng mặc thói cửa ngoài,
Thanh cao trên chiếu lắng lời Thi Thư.
Đá quái nọ tên xưa biểu đãng,
Cỏ thơm này bệ Thuấn dâng lên.
Thần Nông tri kỷ đã nên,
Linh Quân! trách kẻ nhác tên cao hiền.
Người xóm ẩn bạn tiên hứng thú,
Khách làng tu tuổi thọ linh đan.
Vườn kỳ sớm phượng trưa loan,
Câu chơi lân múa trên ngàn phù dung.
Khách thượng giới vốn lòng thanh tĩnh,
Thấy cỏ này linh dị tất yêu.
Ta mang cỏ ấy đi triều,
Ganh cùng giao thảo ít nhiều tiếng thơm.
Dâng Ngọc Hoàng cười xem nên giá,
Trên án hương đạo giả tràng sinh.
Thế gian nghìn đẹp muôn xanh,
Hoa kia cỏ nọ cao danh nào tày.