慇懃千里送君迴,
冷淡長亭酒一杯。
魚島今天鴻獨去,
鳳城何日鷁重來。
半腔愁狀描難盡,
萬斛思塵掃不開。
最是旅人鄉念重,
清風明月共徘徊。
Ân cần thiên lý tống quân hồi,
Lãnh đạm trường đình tửu nhất bôi.
Ngư đảo kim thiên hồng độc khứ,
Phụng thành hà nhật nghịch trùng lai.
Bán xoang sầu trạng miêu nan tận,
Vạn hộc tư trần tảo bất khai.
Tối thị lữ nhân hương niệm trọng,
Thanh phong minh nguyệt cộng bồi hồi.
Ân cần ngàn dặm tiễn em về,
Quạnh quẽ bên đình chén biệt ly.
Thành Phụng bao giờ thuyền lại đến?
Đảo Ngư chừ lẻ cánh hồng phi.
Sầu thương dâng nghẹn khôn bày tỏ,
Nhung nhớ ngập mờ khó quét đi.
Lữ khách niềm quê thêm trĩu nặng,
Trăng thanh gió mát cũng lâm li.
Có một thời... ngày ấy... học sinh
Đâu hiểu sao nhìn em say đắm
Cứ quay đi mà mắt thì mãi ngắm
Mái tóc em dài, siết chặt tay run
Mười năm rồi trí nhớ cũng mông lung
Không biết người ấy có chồng chưa nữa ?
Cứ trái tim bập bùng như có lửa
Khi thấy những đứa trò bẽn lẽn nắm tay nhau
Cái ngày ấy mình cứ làm sao
Không nắm tay, chỉ dám sờ lên mái tóc
Mình sợ lắm đôi mắt giận mà không khóc
Mình cứ run không biết xin lỗi thế nào
Nhớ mỗi lần tan học ai cũng vội về mau
Chỉ hai đứa là tình cờ muộn nhất
Không dám bước nhanh vì sợ mai chủ nhật
Phải nhớ nàng đến nỗi thứ hai
Và có lần hai đứa lỡ chạm tay
Cứ đứng im nghe trái tim đập rõ
Giờ tiếc nhớ một thời tuổi nhỏ
Vẫn chưa một lần dám nắm tay nhau
2016