Ngồi buồn gặp lúc thong dong,
Lấy tay cất bút thảo dòng ngâm vui.
Nôm na chép một vài lời,
Để khi thong thả đọc chơi kẻo buồn.
Ngày xưa đã có tiếng đồn:
Nhất thì hội thuỷ, hội sơn thứ nhì.
Bỗng đâu có sự bất kỳ,
Giữa năm Ất Sửu tuyết về trong đông.
Sơn quân thật đã nên lòng,
Ra tay hại vật mà không hại gì.
Khái bắt bò xã Biện một khi,
Kéo về giếng Mối nó thì ăn tươi.
Làng về lần dấu theo hơi.
Trống rung ba nhịp chín dùi đã vang.
Bàu Nu, Kẻ Sưởi các làng,
Tân Long, Kẻ Sượng kéo sang tức thì.
Kéo vào bọc dủ một khi,
Khoán truyền 12 nậu như y vững vàng.
Nậu nào bếp ấy sẵn sàng,
Giáo do phần đất rõ ràng hẳn hoi.
Lông gà vỏ lửa, tốc thôi,
Nậu vào sơ suất khoán đòi phạt trâu.
Đêm ngày giục dạo truyền nhau,
Kẻ đánh giáo mác, người trao lái chài.
Nước bầu, cơm gói thảnh thơi,
Đũa lau, mâm lá là nơi hữu tình.
Đèn trời, chiếu đất rộng thênh,
Che sương bằng lá như hình thu quân.
Vợ con cơm nước đôi lần,
Lòng mừng hớn hở hội sơn vui vầy.
Khắp hoà phụ cận đông tây,
Trên nguồn dưới bể ngày ngày đều đi.
Quan sơn nghìn dặm quản chi,
Trai tô cách điệu, gái thi áo quần.
Dập dìu già, trẻ xa gần cùng đi.
Rạng ngày mồng bốn, Dần thì,
Hai giáo một mác như y khoán truyền.
Tập rồi, mở dủ phát liền,
Xoay quanh vòng nống vang liền chẳng sai.
Lùm kia, gái sắc trai tài,
Vỗ tay, đua miệng một hồi vang không.
Hùm kia khôn tránh khỏi vòng,
Kiếm đường cất đủ thung dung đêm dài.
Bởi sinh những việc tại trời,
“Hại nhân, nhân hại”, nên người hại “ta”.
Phát rồi hàng khoán lui ra,
Quân hồi tiết túc thật đà vui thay!
Giáo giáo, mác mác sắp bày,
Già già, trẻ trẻ ngày rày chen chân.
Kéo về chật cánh đồng Tuần,
Hình như quan lớn thu quân khác gì.
Đem về lễ tạ thần kỳ,
Đem đầu xuống nộp, huyện thì tiền ban.
Tiền thì thưởng hai mươi quan,
Tiếng đồn Tam Lễ nhất gan huyện Quỳnh.
Chớ thấy Tam Lễ mà khinh,
Nội miền Tam Lễ các anh xin chừa!
Ghế đá buồn ai gọi về khe khẽ
Để một mình tôi lặng lẽ nhìn ra
Ngôi trường xưa nay vẫn gọi là nhà
Bây giờ bỗng nghe yên bình đến lạ!
Cái trống lặng im trong từng tia nắng hạ
Chẳng còn đây bóng những người bạn tôi
Ôi tiếng cười theo làn gió xa xôi,
Hay đọng mãi trên từng cây phượng vĩ?
Tôi mỉm cười, nhưng lòng đang giấu kĩ,
Một nỗi buồn tận thăm thẳm trong tim
Ba tháng trời, trường sẽ chỉ lặng im
Không cười nói, không bảng đen phấn trắng.
Tiếng ai đàn sao nghe mà sâu lắng,
Man mác buồn, chan chứa nỗi tương tư.
Trên trời cao kia vẫn có mây mù
Hành lang ấy vọng về bao kỉ niệm.
Hoa bằng lăng rộn ràng khoe sắc tím,
Xa cánh đồng, lúa đã mùa trổ bông.
Tôi nhớ trường, em có nhớ hay không?
Dẫu biết rằng sẽ trôi vào dĩ vãng.
Tiếng thầy cô vẫn còn trên bục giảng,
Nét bút nhoè trong vở trắng tinh khôi
Năm học nay cũng sắp hết thật rồi
Tôi vẫn cứ đứng nhìn bên cửa sổ.
13-5-2026