Ты опять упрекнула меня,
Что я с музой моей раздружился,
Что заботам текущего дня
И забавам его подчинился.
Для житейских расчетов и чар
Не расстался б я с музой моею,
Но бог весть, не погас ли тот дар,
Что, бывало, дружил меня с нею?
Но не брат еще людям поэт,
И тернист его путь, и непрочен,
Я умел не бояться клевет,
Не был ими я сам озабочен;
Но я знал, чье во мраке ночном
Надрывалося сердце с печали,
И на чью они грудь упадали свинцом,
И кому они жизнь отравляли.
И пускай они мимо прошли,
Надо мною ходившие грозы,
Знаю я, чьи молитвы и слезы
Роковую стрелу отвели…
Em lại trách anh trong câu chuyện,
Rằng dạo này không thân thiết nàng Thơ,
Toàn quan tâm thời sự ngày qua
Chỉ mê mải rong chơi, và giải trí.
Nếu do tính toán và chào mời trong cuộc sống
Thì chắc đâu anh xa lánh nàng Thơ,
Nhưng trời hay, liệu do tắt mất thiên phú thi ca
Sợi dây gắn chặt anh và nàng Thơ đã đứt?
Nhưng thi sỹ chưa thành người thân của dân chúng,
Đường anh đi chông gai và chẳng vững bền,
Anh biết cách không hãi lời vu khống triền miên,
Chính bản thân anh không quan tâm đến chúng;
Nhưng anh biết, trong bóng đêm tối sẫm
Trái tim ai đang quặn thắt thương đau,
Và khối chì đè nặng xuống ngực ai,
Rồi đầu độc cuộc sống ai rơi vào khổ ải,
Và dù cho đã vượt qua tất cả,
Trên đầu anh là bão tố mới đi qua,
Anh biết rồi, tiếng nguyện cầu và nước mắt của ai,
Đã gạt được, tránh cho anh mũi tên định mệnh…
Thời gian đã qua, anh đang còn mệt…
Dù anh chưa phải chiến binh không tỳ vết, toàn năng,
Nhưng anh ý thức được sức mạnh mình mang,
Anh từng có niềm tin nhiều điều sâu sắc,
Còn giờ đây anh đang nằm chờ chết…
Chẳng lý do gì thúc ép lên đường,
Chỉ để khơi dậy trong trái tim yêu thương
Nỗi lo lắng bi thương của số phận…
Ngay nàng Thơ của anh nay khiêm nhường, nhũn nhặn
Mà chính anh chẳng muốn an ủi, vuốt ve…
Khúc ca cuối cùng anh hát lên đây,
Để em nghe và tặng em tất cả,
Nhưng bài hát không hề vui hơn nữa,
Mà buồn hơn những khúc hát ngày xưa,
Vì một điều trong lòng thấy tối tăm hơn
Và tương lai hiện ra thêm tuyệt vọng…
Bão gào thét trong vườn, nhà mình trong gió đập,
Anh sợ rằng, bão quật ngã mất thôi
Cây sồi già cha trồng xuống lâu rồi,
Và cả cây liễu mẹ suốt đời vun xới,
Cây liễu này là chứng nhân gắn bó
Số phận anh em mình quá lạ thường,
Lá liễu trên cây đã đồng loạt úa tàn
Trong đêm tối, thật thương, mẹ mình nằm chờ chết…
Khung cửa sổ rung lên, loang loang ánh sáng…
Kìa, nghe như những hạt mưa đá lớn đang lăn!
Bạn hiền yêu, từ lâu đã hiểu rằng,
Ở đây chỉ gỗ đá là không than khóc…
...................
Chị mưa lúng liếng
Cõng nước đi chơi
Ô kìa! Anh gió
Dẫn mây lên đồi.
Những chùm quả mọng
Thơm vào sương mai
Đôi làn khói mỏng
Lượn êm ngõ ngoài.
Luỹ tre đầu xóm
Uốn còng dáng xanh
Bạn ơi, buổi sớm
Như là bức tranh.