公暇每遊安國寺,
如今又得幾分閒。
雨從潮口城邊過,
鳥自庵霞洞裡還。
秋色在人生意致,
泉聲敎我息城關。
高標睡起憑欄處,
山水長江江外山。
Công hạ mỗi du An Quốc tự,
Như kim hựu đắc kỷ phân nhàn.
Vũ tòng Triều Khẩu thành biên quá,
Điểu tự Am Hà động lý hoàn.
Thu sắc tại nhân sinh ý trí,
Tuyền thanh giáo ngã tức thành quan.
Cao tiêu thuỵ khởi bằng lan xứ,
Sơn thuỷ trường giang giang ngoại sơn.
An Quốc chùa quen thường đến vãn,
Hôm nay lại được chút thanh nhàn.
Mưa từ Triều Khẩu đang dồn đến,
Chim náu Am Hà nối cánh đan.
Ngó thấy sắc thu trong ý tứ,
Gọi ta tiếng suối đóng thành quan.
Sớm mai tỉnh dậy bên chòi ngắm,
Non nước sông dài, núi tiếp non.
Phố cũ nằm nghiêng dưới bóng tà,
Lồng đèn đỏ rực như lòng ta.
Nét rêu phong ngả theo chiều nhớ,
Gói cả xuân xanh dưới mái toà.
Cao lầu chạm nhẹ lên môi phố,
Nước Mót chan hoài giấc mộng xưa.
Một chén chè thơm – hồn di sản,
Đậm đà như mắt kẻ đón đưa.
Gió lướt qua tim từng nhịp nhỏ,
Bàn chân khẽ dạo phố, thiết tha.
Ánh đèn hoa đăng rơi rất khẽ,
Thả xuống dòng sâu nỗi thiết tha.
Sông Thu Bồn lặng lẽ trôi vô tận,
Mang theo lời nguyện của tuổi ngây.
Một ngày ngắn ngủi thôi, mà nhớ,
Cả một đời sau chẳng đổi thay.
Ai đứng nơi kia chưa ngoái lại,
Ngỡ là tạm biệt, hoá chia ly.
Tiếng cười còn vọng trong chiều cũ,
Lặng lẽ rơi vào đáy xuân thì.
Hội An ơi – phố của nghìn năm,
Ta từng trẻ, từng thương, từng nhớ.
Nếu sau này lòng ta chật chội,
Xin được về đây, thở một lần.
Hội An là nơi ta cất giấu phần hồn nhiên nhất của mình vào những đoá hoa đăng, để dù dòng đời có xô lệch, ta vẫn biết mình từng có một bến đỗ vĩnh cửu trong lòng phố cổ.

Hình: Chùa Trấn Quốc