急放歸舟趣晚晴,
殘雲帶雁下江城。
春波一棹回文錦,
為問何人織得成。
Cấp phóng quy chu thú vãn tình,
Tàn vân đới nhạn hạ giang thành.
Xuân ba nhất trạo hồi văn cẩm,
Vi vấn hà nhân chức đắc thành.
Khẩn cấp thuyền về tối tạnh ngay
Thành sông dải nhạn lúc tan mây
Sóng xuân chèo mạnh làm như gấm
Xin hỏi ai người dệt được đây
Nơi mà con gặp mẹ
Nơi duy nhất trong mơ
Khi giật mình tỉnh giấc
Không còn nữa bao giờ.
Chỉ có nước mắt tuôn
Trên gối mềm ướt đẫm
Con thấy mình hụt hẫng
Giữa đêm buồn đơn côi.
Dẫu mẹ đi lâu rồi
Đôi khi con lại nhớ
Tự nhiên tim nức nở
Như mới vừa chia xa.
Vẫn nhớ thương mẹ hoài
Suốt đời và mãi mãi
Dù nơi con gặp mẹ
Chỉ duy nhất... trong mơ.
Tháng 08/2026