When I was young, we dwelt in a vale
By a misty fen that rang all night,
And thus it was the maidens pale
I knew so well, whose garments trail
Across the reeds to a window light.
The fen had every kind of bloom,
And for every kind there was a face,
And a voice that has sounded in my room
Across the sill from the outer gloom.
Each came singly unto her place,
But all came every night with the mist;
And often they brought so much to say
Of things of moment to which, they wist,
One so lonely was fain to list,
That the stars were almost faded away
Before the last went, heavy with dew,
Back to the place from which she came—
Where the bird was before it flew,
Where the flower was before it grew,
Where bird and flower were one and the same.
And thus it is I know so well
Why the flower has odor, the bird has song.
You have only to ask me, and I can tell.
No, not vainly there did I dwell,
Nor vainly listen all the night long.
Thời thơ ấu nhà tôi trong thung lũng
Suốt đêm dài vang vọng tiếng đầm lầy
Làm hoảng sợ biết bao nàng thiếu nữ
Mặc áo quần vướng lau sậy chông gai
Tìm đèn sáng nhà ai cho vững dạ
Đầm lầy ấy nhiều hoa thơm cỏ lạ
Mỗi loài hoa nét độc đáo u trầm
Trong căn phòng có giọng nói vang ngân
Qua ngưỡng cửa bên ngoài u tịch quá!
Giọng nói ấy đến với nàng rất lạ
Và mỗi đêm lập lại khi sương mù
Tiếng vọng về từ đầm bãi âm u
Không kể xiết, những giọng buồn muôn thuở
Nỗi cô đơn phải chịu nhiều trăn trở
Những vì sao mờ nhạt ở xa xăm
Ngôi sao khuya vừa tắt, sương ướt đầm
Để trở lại nơi nàng vừa xuất phát
Ở nơi ấy chim đã bay xao xác
Vẫn đoá hoa thơm ngát ở trong tôi
Chim và hoa vẫn hiện hữu trên đời!
Những thứ ấy trời cho tôi cảm nhận
Hoa vẫn nở mùi hương bay lận đận
Và cánh chim cất tiếng hót, vì sao?
Bạn hỏi tôi, tôi có biết đâu nào
Nơi tôi ở chẳng có gì lạ cả
Suốt đêm dài nghe mãi cũng thành quen.
Xin chào Việt Nam
Xin chào Việt Nam
Đất nước của mọi anh hùng
Xin chào Việt Nam
Xin chào Việt nam
Đất nước của những màu áo thiên nhiên
Việt nam đẹp quá!
Đất nước của những thiên - sử - hoá
Việt Nam đẹp quá!
Đất nước sắc cờ rực cháy hoàng hôn
Đến đây Bắc Kỳ
Hỡi ơi mảnh đất cửa thiêng
Sapa - Lào Cai chạm trời Việt Nam
Hỡi ơi hùng dũng oai hùng
Hồ Gươm soi bóng khói lửa dân gian
Đất trời bất biến nở hoa
Hà Nội đẹp lắm nơi Bác an nghỉ
Quảng Ninh ngút ngàn đảo ta
Cảnh đẹp tuyệt thế
Di sản Hạ Long
Ninh Bình cất bước gọi to
Ta đây anh dũng
Địa Linh Nhân Kiệt
Hỡi ơi Trung Kỳ
Huế hoà phố cổ Hội An
Tuyệt sắc thế trần văn hoá quê hương
Đà Nẵng hướng thuỷ tựa sơn
Khánh Hoà tuyệt thế Nha Trang sắc màu
Này đây nét đẹp Nam Kỳ
Bốn bề mảnh đất của người đặt tên
Phố thành Chí Minh xa hoa
Giao trời uốn lượn dòng sông Sài Gòn
Phố thị hoá cánh vươn mình
Đất nước phồn vinh
Ngũ sắc Việt Nam
Cần Thơ Ninh Kiều gạo trắng
Cửa ngõ chuyển mình, bừng sáng phương Nam
Hỡi ơi tiếng nói Kiên Giang
Đảo ngọc vươn mình
Biển mặn phồn vinh
Gió phiêu gió biển mây trời
Giao hoà âm hưởng
Cất tiếng bốn phương
Núi ngàn sáo trúc ngân vang
Sao vàng phấp phới, tự hào Việt Nam.