於皇時周!
陟其高山,
嶞山喬岳,
允猶翕河。
敷天之下,
裒時之對。
時周之命。
Ô hoàng thì chu!
Trắc kỳ cao sơn,
Đoạ sơn kiều nhạc,
Doãn do hấp hà.
Phu thiên chi hạ,
Bầu thì chi đối.
Thì Chu chi mệnh.
Nhà Chu đẹp đẽ vô ngần!
Núi cao cúng tế, đi tuần đó đây.
Núi cao lớn, núi hẹp dài,
Theo dòng sông lặng đi hoài khắp nơi.
Chư hầu ở khắp dưới trời,
Vua liền giải đáp ở nơi họp chầu.
Ấy là mệnh lệnh nhà Chu.
Anh cứ nói đi, em ngồi đây chờ tiếng
của một người… từng ở lại rất lâu
dù chẳng có gì thiêng,
chỉ cần thật
như chiều lặng trên dốc nhỏ.
Kể em nghe đoạn đường mình đã bỏ
có chỗ nào anh ngoái lại… thấy đau?
Một lần thôi, em hứa không trách nữa
chỉ muốn biết
đã từng thương ra sao.
Mình từng trẻ
từng tin vào điều dễ
từng nghĩ gần là đủ để giữ nhau.
Nhưng hoá ra
không phải ai ở lại
cũng vì yêu – mà có khi… vì sợ.
Em từng buốt
không trách anh từng bỏ
Vì có khi chính em cũng chẳng hay
Tim không chết vì ai rời ai ở
chết vì mình quen cúi mặt… quá lâu.
Anh cứ nói đi
rồi im cũng được
Em vẫn ngồi đây
trong tiếng gió thổi qua đầu.