Te souviens-tu
Des bords de Loire
Où nous allions
Enfants,
Amoureux?
Des barques glissaient sur le fleuve.
Des pêcheurs rêvaient ou dormaient
Sur la paille
De leurs cabanes,
La bouteille de vin
Près d’eux...
Les brochets
Et autres poissons
Se moquaient des cannes...
Et nous deux,
Sur la levée
Près des Ponts-de-Cé,
Nous cheminions
Sans rien dire
Ou si peu,
Dans la douceur
De l’été!
Qu’es-tu devenue
Ma belle amourette?
Je garde au fond de moi
Ton prénom,
Ton sourire,
Tes yeux si doux et les bords de Loire...
Em còn nhớ chăng
Bờ sông Loire vắng
Nơi ta bước cùng
Thời thơ dại ấy,
Hai kẻ yêu nhau?
Thuyền ai lững lờ trôi trên sông rộng.
Bác ngư dân ngủ, mộng dưới mái lều
Trên thảm rơm êm,
Chai rượu kề bên,
Giấc say nồng đượm...
Mấy chú cá măng
Cùng muôn loài cá
Cứ hoài cợt nhả với những chiếc cần...
Còn hai đứa mình,
Trên triền đê vắng
Gần Ponts-de-Cé,
Ta bước bên nhau
Chẳng nói nửa lời
Hoặc chỉ khẽ khàng,
Trong buổi chiều hoang
Mùa hè dịu ngọt!
Giờ em nơi nao
Tình đầu thơ dại?
Anh giữ trong lòng
Một bóng hình thôi:
Tên em, ánh mắt, nụ cười,
Và bờ sông Loire thuở ấy, em ơi...
Em bước đi trên cát vàng rực rỡ
Nắng hanh vàng ấm áp bước em đi
Thuyền đong đưa bên biển xanh êm ả
Áng mây hồng bên Mặt Trời xa xa.
Giấc mơ anh bên bến đò chiều muộn
Đò sang bến chẳng thấy bóng anh về
Cho cơn sóng cuộn trào nơi biển vắng
Đại dương xanh ôm lấy anh vào lòng.
Ánh hoàng hôn sao bình yên đến thế
Mà lòng em như bến đợi con đò
Gửi tình em vào sóng xanh biển cả
Chiếc thuyền giấy theo làn sóng trôi xa.
Em một lòng gửi tình yêu bên biển
Đất nước, anh, và biển cả mênh mông
Em mong sao làn nước xanh biển cả
Sẽ ấp ôm tâm hồn em thay anh.