Quand je t’aimais, pour toi j’aurais donné ma vie.
Mais c’est toi, de t’aimer, toi qui m’ôtas l’envie.
À tes pièges d’un jour on ne me prendra plus;
Tes ris sont maintenant et tes pleurs superflus.
Ainsi, lorsqu’à l’enfant la vieille salle obscure
Fait peur, il va tout nu décrocher quelque armure;
Il s’enferme, il revient tout palpitant d’effroi
Dans sa chambre bien noire et dans son lit bien froid.
Et puis, lorsqu’au matin le jour vient à paraître,
Il trouve son fantôme aux plis de sa fenêtre,
Voit son arme inutile, il rit, et, triomphant,
S’écrie: «Oh! que j’ai peur! oh! que je suis enfant!»
Thuở còn yêu, anh trao em sự sống,
Chính em làm anh tắt lịm ngọn lửa yêu.
Chẳng còn ai mắc bẫy một buổi chiều;
Mọi tiếng cười, giọt lệ đều vô nghĩa.
Như đứa trẻ sợ gian phòng tối thẫm,
Liền cởi trần ôm bộ giáp xù xì,
Tự nhốt mình, rồi khi trở bước đi,
Trở về giường lạnh, tim giật giờ sợ hãi.
Và rồi khi bình minh bừng thức dậy,
Thấy bóng ma chỉ là nếp rèm buông,
Vũ khí thừa, nó cười lớn trong sương,
Reo lên rằng: “Trẻ con sao sợ thế!”
Tôi đứng lặng nhìn quả hồng đầu ngõ
Mới hôm qua còn xanh ngắt trên cành
Mà sáng nay đã đỏ rực như tranh
Cứ cuống quýt như người đi chạy loạn.
Thời gian chảy sao mà tàn nhẫn quá
Chưa kịp mừng đã lo chuyện ngày mai
Cái màu thu dồn hết sức ra oai
Để rồi rụng xuống bùn làm đất mục.
Nghĩ đến mình mà thấy lòng ấm ức
Tuổi trẻ qua, má phấn cũng phai dần
Cứ lo xa những chuyện ở bên chân
Sợ ngày mai em ngoảnh đầu đi mất.
Trái chín vội bởi vì đời quá gấp
Nên hôm nay có gì ngọt dâng hết thôi
Chẳng thèm lo chuyện bạc tóc xa khơi
Cứ yêu bướng, yêu liều cho thoả dạ.
Cây trút lá để nuôi mầm sống mới
Còn lòng tôi trút hết để đi đâu?
Nếu ngày mai hai đứa ở hai đầu
Thì cái ngọt hôm nay thành vết sẹo.
Mặc kệ đời ngoài kia đầy lắt léo
Quả thu rơi xơ xác dưới chân người
Tôi vẫn đứng dưới vòm cây đợi bạn
Bát cơm chiều nhen nhóm khói bay lên.
Hà Nội, 25/7/2026