
Phía trước con đường thoáng hiện cơn mưa
Chửa kịp che người... choàng cho súng đạn
Chiếc áo bạc mầu thấm mồ hôi mặn
Dính sát người cho ngực nở nang thêm
Cỏ Mỹ tồng ngồng ngã rạp hai bên
Những cái cây co ngoằn đẫm nước
Mảng mây trên đầu ùn ùn trôi vuột
Chỉ có dáng người dội ngược!
Gió ném mưa bay rào rào trên mặt
Hướng con đường không nhìn rõ được
Cứ nghe gió nghe mưa đập vào rát ngực
Là nhận ra hướng của đường này
Buông lời là gió bứt đi ngay
Thôi hãy nghe lòng mình hát vậy
Những kỷ niệm ước mơ thức dậy
Mưa ở quê nhà có mái rạ vàng che
Có hơi ấm nồng nàn cha mẹ
Mưa ở chiến trường hào hứng thế
Đi ngược chiều cơn mưa vào trận đánh hôm nay
Trà sớm
Sáng nay ta đến bên người
Nhẩn nha đếm giọt khóc cười vấn vương
Khói trà phảng phất tha hương
Chênh chao dâu bể gió sương kiếp người.
Trà trưa
Mây chiều the thẽ qua hiên
Ly trà gạn nỗi ưu phiền cố hương
Khói bay chạm bóng vô thường
Ta cùng vá mảnh đoạn trường đa đoan.
Trà chiều
Chén nghiêng khói rụng qua tay
Rưng rưng hiên vắng tháng ngày cũ rơi
Ta mình chung một chén vơi
Uống cho cạn hết tơi bời thế gian.
Trà đêm
Nhân sinh một thoáng mơ hồ
Hợp tan được mất hư vô qua ngày
Chén buồn sóng sánh trên tay
Hương trà tan giữa canh chày tịch liêu.
Trà khuya
Giọt khuya rơi giữa vô thường
Gót xưa khuất nẻo mù sương rã rời
Mây qua bầm dập nỗi đời
Canh tàn mới biết kiếp người mong manh.
Trà muộn
Nghe trong vị đắng trà khuya
Nửa đong khổ hạnh, nửa chia nhiệm mầu
Môi ai vừa chạm chén sầu
Chợt hay nhân thế bạc đầu phù vân.
5/2026