Nguyên Chuẩn 元稹 (779-831) tự Vi Chi 微之, người Lạc Dương, Hà Nam, gia đình quan lại, làm Thượng thư Tả thừa, có quan điểm chính trị và văn học gần gũi với Bạch Cư Dị, chủ trương tác phẩm phải giàu tính hiện thực, nên người đương thời gọi là Nguyên-Bạch. Tác phẩm có Nguyên thị Trường Khánh tập. Ông còn là tác giả của truyện Hội chân ký về sau được Vương Thực Phủ đời Nguyên dựa vào để viết vở kịch Tây sương ký.
Lý Đăng 李憕 không rõ năm sinh năm mất, quê ở Văn Thuỷ, Thái Nguyên, đỗ tiến sĩ khoa Minh Kinh năm đầu niên hiệu Khai Nguyên đời Đường Huyền Tông, làm chức uý ở Hàm Dương, được Trương Duyệt nhận thấy có tài. Ông từng trải qua các chức Giám sát ngự sử, Cấp sự trung, Thiếu doãn Hà Nam. Năm Thiên Bảo thứ nhất, từ Thái thú Thanh Hà thăng chức Thượng thư hữu thừa, Kinh Triệu doãn, Lưu thủ Đông Đô (Lạc Dương). Khi An Lộc Sơn nổi loạn vây hãm Trường An, Lý Đăng bị bắt và giết. Toàn Đường thi còn lưu giữ ba bài thơ của ông.
Lý Viễn 李遠 tự Cầu Cổ 求古, người Quỳ Châu, Vân An (nay là huyện Vân Dương, Tứ Xuyên), đỗ tiến sĩ đời Đường Văn Tông. Làm đến chức Ngự sử trung thừa đời Đường Tuyên Tông. Thơ hiện còn một quyển.
Trần Ngọc Lầu (1863-1937), hay Trần Thị Ngọc Lầu, dân chúng quen gọi cô Hai Lầu, là con gái thủ khoa Trần Xuân Sanh ở Vĩnh Long. Tuy đỗ đại khoa, tiếng tăm lừng lẫy, nhưng vì chán ngán thời cuộc, ông Trần Xuân Sanh chọn cuộc sống ẩn dật. Cuộc sống thanh bần và trầm lặng đã khiến người đời ít hiểu tâm…
Diêu Nãi 姚鼐 (1731-1815) là văn học gia đời Thanh, tự Cơ Truyền 姬傳 và Mộng Cốc 夢穀, hiệu Tích Bão tiên sinh 惜抱先生, người Đồng Thành 桐城, An Huy. Ông đỗ tiến sĩ năm Càn Long thứ 28 (1763), Lễ bộ chủ sự, Viên ngoại lang, Hình bộ lang trung, chủ giảng thư viện Giang Ninh, Dương Châu trong 40 năm, từng tu nghiệp với Lưu Đại Khôi, là nhân vật tiêu biểu cho cổ văn của phái Đồng Thành. Tác phẩm có Tích Bão hiên tập 惜抱軒集.
Đương Huyền Phương là một cây bút của báo Hoa học trò cũ khi còn là học sinh trường PTTH Lê Hồng Phong, Nam Định.
Học Lạc (1842-1915) tên thật là Nguyễn Văn Lạc, hiệu là Sầm Giang, người làng Mỹ Chánh, thuộc tỉnh Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang. Trong khuynh hướng thi văn, nhiều nhà nghiên cứu văn học xếp Học Lạc vào các nhà thơ có khuynh hướng trào phúng và châm biếm.
Tưởng Tiệp 蔣捷 (1245?-1301?) tự Thắng Dục 勝欲, hiệu Trúc Sơn 竹山, người Nghi Hưng tỉnh Giang Tô. Sau khi nhà Tống mất, ông ẩn cư ở Trúc Sơn, người ta gọi ông là Trúc Sơn tiên sinh. Từ của ông bất luận nội dung nào đều phong cách tự do phóng khoáng, tác phẩm của ông có Trúc Sơn từ gần 100 bài.
Trương Hán Siêu 張漢超 (1274-1354) tự Thăng Phủ 升甫, hiệu Độn Tẩu 遯叟, người làng Phúc Thành, huyện Yên Ninh, lộ Trường Yên, không rõ năm sinh. Ông trước là môn khách của Trần Quốc Tuấn, về sau được Trần Quốc Tuấn tiến cử lên triều đình. Năm Hưng Long thứ 16 (1308), Trần Anh Tông cho làm Hàn lâm học sĩ. Dưới…