貧中無藥可醫貧,
瑚盞何能售一文。
賴有構堂先世宅,
幸支嗤著此生身。
尺榱寸瓦歸新主,
改址頹垣戀故人。
別有生涯移不得,
一天風月一山雲。
Bần trung vô dược khả y bần,
Hô trản hà năng thụ nhất văn.
Lại hữu cấu đường tiên thế trạch,
Hạnh chi xuy trước thử sinh thân.
Xích suy thốn ngoã quy tân chủ,
Cải chỉ đồi viên luyến cố nhân.
Biệt hữu sinh nhai di bất đắc,
Nhất thiên phong nguyệt nhất sơn vân.
Cảnh nghèo không thuốc trị cho hay,
Chén báu san hô bán được ai?
Cậy có nhà xưa đời trước để,
May còn nơi náu tấm thân này.
Ngói rui tấc ngói về người mới,
Nền đổi tường xiêu nhớ tháng ngày.
Chỉ mỗi nghiệp đời không chuyển được,
Một trời trăng gió một non mây.
Tôi đứng lặng nhìn quả hồng đầu ngõ
Mới hôm qua còn xanh ngắt trên cành
Mà sáng nay đã đỏ rực như tranh
Cứ cuống quýt như người đi chạy loạn.
Thời gian chảy sao mà tàn nhẫn quá
Chưa kịp mừng đã lo chuyện ngày mai
Cái màu thu dồn hết sức ra oai
Để rồi rụng xuống bùn làm đất mục.
Nghĩ đến mình mà thấy lòng ấm ức
Tuổi trẻ qua, má phấn cũng phai dần
Cứ lo xa những chuyện ở bên chân
Sợ ngày mai em ngoảnh đầu đi mất.
Trái chín vội bởi vì đời quá gấp
Nên hôm nay có gì ngọt dâng hết thôi
Chẳng thèm lo chuyện bạc tóc xa khơi
Cứ yêu bướng, yêu liều cho thoả dạ.
Cây trút lá để nuôi mầm sống mới
Còn lòng tôi trút hết để đi đâu?
Nếu ngày mai hai đứa ở hai đầu
Thì cái ngọt hôm nay thành vết sẹo.
Mặc kệ đời ngoài kia đầy lắt léo
Quả thu rơi xơ xác dưới chân người
Tôi vẫn đứng dưới vòm cây đợi bạn
Bát cơm chiều nhen nhóm khói bay lên.
Hà Nội, 25/7/2026