Khi tê ăn đâu ở đâu,
Mà giừ rèn thổi với nhau giữa này.
Đất Đông Hội khoán ni,
Cũng nhờ ơn các thợ.
Có đông thì chớ,
Đừng quy cảu mà rầu.
Dù thổi rèn với nhau,
Cho vui cười mát mẻ.
Thợ thì sức khoẻ,
Cho vững tay kềm.
Bạn đập cho êm,
Ba chai rồi sớm.
Lò thì tốt lọm,
Mỗi tảng năm thanh.
Sắt rèn cho xanh,
Một chai năm chục.
Nhờ ơn ông Phúc,
Đông Hội khoán ni.
Dù bán chai đi,
Tiền không lấy được.
Hắn mua con trước,
Hắn trả con sau.
Sai con đi hầu,
Sai ghí đi hỏi.
Ông mụ hắn nỏi,
Don lắm tơ mà.
Bớt lại cho choa,
Vài tiền cứu vốn.
Đi lượt ba, lượt bốn,
Đi lượt chín, lượt mười.
Lấy hết tiền rồi,
Không lưu chi mà nể.
Đã nên là tệ,
Một mớ chè pha.
Bay bán cho choa,
Ba mươi đồng một gánh.
Có tiền thì gánh,
Không có tiền thì tránh cho khỏi lò.
Đừng có rờ vô,
Choa cho què cẳng.
Chè pha thì nặng,
Để cả đống đó mần chi.
Rồi cũng xúc đổ đi,
Không cho, bốc đi một nạm,
Không cho, đeo về một nạm.
Em bước đi trên cát vàng rực rỡ
Nắng hanh vàng ấm áp bước em đi
Thuyền đong đưa bên biển xanh êm ả
Áng mây hồng bên Mặt Trời xa xa.
Giấc mơ anh bên bến đò chiều muộn
Đò sang bến chẳng thấy bóng anh về
Cho cơn sóng cuộn trào nơi biển vắng
Đại dương xanh ôm lấy anh vào lòng.
Ánh hoàng hôn sao bình yên đến thế
Mà lòng em như bến đợi con đò
Gửi tình em vào sóng xanh biển cả
Chiếc thuyền giấy theo làn sóng trôi xa.
Em một lòng gửi tình yêu bên biển
Đất nước, anh, và biển cả mênh mông
Em mong sao làn nước xanh biển cả
Sẽ ấp ôm tâm hồn em thay anh.