Sư rằng: “Là đạo Chân như,
Răng mà em không lấy, lại chê sư trọc đầu?”
Lời minh bạch trước sau,
Anh bàn ra cho rõ.
Anh lại bàn cho rõ.
Trên chùa tuy đã có,
Mụ tiểu với vãi già.
Đường nội trợ trong nhà,
Không biết đường lo liệu.
Phải kiếm dì lo liệu.
Tôi chộ dì yểu điệu,
Đây tôi cũng từ bi.
Đã gặp được nhau thì,
Kết nhân duyên được nỏ?
Định Châu Trần được nỏ?
Phong lưu chớ phụ,
Chùa cũng chẳng nề.
Vừa phượng cặp loan kề,
Cảnh chùa đây vui vẻ,
Phong cảnh chùa vui vẻ.
Cá khe năng nghe kệ,
Chim núi sẽ nghe kinh.
Chốn sơn thuỷ hữu tình,
Ta tu đây cũng thoả,
Tu chùa này cũng thoả.
Khi dâng hoa, khấn quả,
Khi điểm mõ, khuơ sinh.
Trăm điều chi mặc anh,
Khoá buồng hương mà nghỉ,
Khoá buồng thiền mà nghỉ.
Nay ra chay đàn phúc vị,
Mai Phật giáo, đạo trường.
Tay viết giấy cầm hương,
Dám điều mô hoa nguyệt,
Dám chi điều hoa nguyệt.
Bước chân lên đàn việt,
Sẵn mõ cá chuông kình.
Sẵn lọng tía, dù xanh,
Kiệu sơn son dấp dới,
Đi lọng vàng dấp dới.
Gái thuyền quyên ngồi đợi,
Đợi ba chốn bốn nơi.
May mô phận trời xui,
Duyên thờ ơ lại gặp,
Hội tình cờ lại gặp.
Đôi ta đã sắp,
Đóng cho chặt buồng thiền.
Mai thành Phật thành tiên,
Nỏ bằng nay lấy vợ,
Nỏ chi bằng có vợ.
Giữ may sao gặp gỡ,
Kết duyên phận với dì.
Nhờ Phật tổ bù chì,
Được con đầu cháu sớm...
Một là tam toà chứng giám,
Hai là nhờ lượng thung huyên.
Bõ công anh khấn nguyền,
Được sở cầu như ý.
Đạo học vốn dài lâu
Chẳng phải vạn ngày sầu
Một đời chưa thấu hiểu
Nỗi buồn đến từ đâu.
Chuông động giữa hư không
Gột sạch giấc bụi hồng
Lời thề trao tri kỷ
Vạc nắng ấm mùa đông.
Bảng phong thần đã mở
Gắn kết ngôi đền thơ
Dẫu ngàn năm dâu bể
Nhất niệm vượt bến mê.
Người ơi hãy cùng ta
Xây đắp mộng san hà
Lời kinh thay tiếng nói
Tiền kiếp vấn luân hồi.
Hồn ai cất tiếng gọi
Ngẫm sầu nhưng lại thôi
Buông đi là đã tới
Không bước cũng đến nơi.