Tinh mơ đến giữa sân nhà
Khiêm nhường là thế, mặn mà sắc hương!
Tháng tư, nắng, gió duyên vương
Sen hồng gieo xuống niềm thương, ấm lòng
Lá xanh mở đón ánh rằm
Hoa thơm, nhuỵ thắm, ong thăm, bướm kề...
Mùa sen đến hẹn lại về
Không kiêu sa, chẳng hẹn thề sắt son
Góp đời một chút nồng thơm
Dịu dàng khoảnh khắc mộng thường cùng tôi
Một mùa sen để hạ vui
Một mùa hoa đủ nắng vơi, gió lành...
Đạo học vốn dài lâu
Chẳng phải vạn ngày sầu
Một đời chưa thấu hiểu
Nỗi buồn đến từ đâu.
Chuông động giữa hư không
Gột sạch giấc bụi hồng
Lời thề trao tri kỷ
Vạc nắng ấm mùa đông.
Bảng phong thần đã mở
Gắn kết ngôi đền thơ
Dẫu ngàn năm dâu bể
Nhất niệm vượt bến mê.
Người ơi hãy cùng ta
Xây đắp mộng san hà
Lời kinh thay tiếng nói
Tiền kiếp vấn luân hồi.
Hồn ai cất tiếng gọi
Ngẫm sầu nhưng lại thôi
Buông đi là đã tới
Không bước cũng đến nơi.