行行過鴻嶺,
清翠自般般。
虹影彩流急,
羊腸古路彎。
石排仙女座,
雲結美人鬟。
寺廟蒼蒼古,
溪泉曲曲灣。
翠巘濃似墨,
芳草馥於蘭。
黃染霜前葉,
青抽燒後菅。
葉疏猴戲菓,
雲密豹藏斑。
隱約村家雜,
宛延客路環。
野亭雲借冪,
山市翠為圜。
雪履閒靈運,
風芹走魯班。
灌苗松間道,
逐象有巢攀。
牧睡莎衣暖,
樵緣磴道癏。
有人為佛薩,
無物象神奸。
興到隨登眺,
閒來任去還。
云何行路人,
到此恨山頑。
云何緣山人,
到此歌路艱。
今何今日吾,
到此往來間。
斜陽倚梯風,
幾座空孱顏。
林聲空析析,
水聲空潺潺。
盍計無窮壽,
曾作幾家山。
山乎木石乎,
榮辱何等閒。
問山山不語,
啼鳥聲綿蠻。
Hành hành quá Hồng Lĩnh,
Thanh thuý tự bàn bàn.
Hồng ảnh thái lưu cấp,
Dương trường cổ lộ loan.
Thạch bài tiên nữ toạ,
Vân kết mỹ nhân hoàn.
Tự miếu thương thương cổ,
Khê tuyền khúc khúc loan.
Thuý hiến nùng tự mặc,
Phương thảo phức ư lan.
Hoàng nhiễm sương tiền diệp,
Thanh trừu thiêu hậu gian.
Diệp sơ hầu hý quả,
Vân mật báo tàng ban.
Ẩn ước thôn gia tạp,
Uyển diên khách lộ hoàn.
Dã đình vân tá mịch,
Sơn thị thuý vi hoàn.
Tuyết lý nhàn Linh Vận,
Phong cần tẩu Lỗ Ban.
Quán miêu tùng gian đạo,
Trục tượng hữu sào phan.
Mục thuỵ sa y noãn,
Tiều duyên đặng đạo hoàn.
Hữu nhân vi Phật tát,
Vô vật tượng thần gian.
Hứng đáo tuỳ đăng diểu,
Nhàn lai nhiệm khứ hoàn.
Vân hà hành lộ nhân?
Đáo thử hận sơn ngoan.
Vân hà duyên sơn nhân?
Đáo thử ca lộ gian.
Kim hà kim nhật ngô,
Đáo thử vãng lai gian.
Tà dương ỷ thê phong,
Kỷ toạ không sàn nhan.
Lâm thanh không tích tích,
Thuỷ thanh không sàn sàn.
Hạp kế vô cùng thọ,
Tằng tác kỷ gia san.
Sơn hồ mộc thạch hồ,
Vinh nhục hà đẳng nhàn.
Vấn sơn sơn bất ngữ,
Đề điểu thanh miên man.
Mỗi lần lên Hồng Lĩnh
Bao cảnh trí điệp trùng
Suối, cầu vồng trôi bóng
Đường ruột dê lượn vòng
Đá ghép bàn tiên nữ
Mây cài tóc mỹ nhân
Chùa cổ màu sâm sẩm
Khe uốn lượn quanh quanh
Lèn thẳm, hăng mùi mực
Cỏ thơm, thoảng hương lan
Trước mùa sương, lá úa
Qua đợt cháy lau xanh
Lá thưa, khỉ đùa quả
Mây kín, beo giấu vằn
Xóm núi, nhà mờ tỏ
Đường khách vào loanh quanh
Chợ núi cây viền giậu
“Dạ đình mây” thay màn
Tuyết lấn giày Linh Vận
Gió lùa rau Lỗ Ban
Tưới lúa theo đường tắt
Đuổi voi sẵn ngọn sào
Chú mục choàng tơi ngủ
Chú tiều mệt băng đèo
Ai đó vào am Phật
Thần gian không lộ hình
Lúc hứng, lên cao ngắm
Lên xuống, tuỳ ý mình
Ấm ức, bạn qua đường
Rằng đây núi cản ngăn
Than thở, bạn trèo non
Rằng đây đường gian nan.
Riêng ta, biết nói gì?
Nơi đây ta đi về
Chiều vin cây hóng gió
Đá phẳng ngồi hả hê
Tiếng rừng nghe xào xạc
Tiếng suối, nghe vấn vương
Chi bằng muốn thêm tuổi
Dựng nhà ở ven rừng.
Hỡi núi non, cây đá!
Vinh nhục gì bằng nhàn
Hỏi rừng, rừng chẳng nói
Chim kêu hoài miên man...
Non xanh nước biếc còn dài
Khói lam nhàn nhạt bên đài hoa sen.
Phong vân từng đợt nổi lên
Đưa người con nhỏ về bên chùa làng.
Sư ông bước đến tìm sang
Hỏi thăm chú tiểu ai đang khóc ròng.
Nhìn trông những đợt gió Đông
Mây hồng phảng phất mà lòng ngổn ngang.
Tiểu kia nghe vậy vội vàng
Tìm dần ra mái Tam quan thuở nào.
Gặp người con nhỏ hồng hào
Tay ôm tấm áo lụa đào máu tươi.
Giật mình bước đến bên người
Mới đành hoảng hốt: “Hỡi trời, Kính Tâm!”
Sư ông nghe thấy thanh âm
Bước lên tiến lại nhìn gần xem sao.
Thấy đây trên tấm lụa đào
Di thư để lại hoen màu máu tươi.
Thiện Nam - tiểu ấy cất lời:
“Chàng xưa vốn thực là người nam nhi.
Mà nay khi đã thác đi
Hoá hình là gái, có gì hay chăng.
Bức thư ghi lại chuyện rằng
Khi xưa kết tóc đạo hằng trăm năm.
Ba thu chăn ấm gối đầm
Bỗng đâu nên nỗi âm thầm chịu oan.
Bởi rằng một chiếc râu ngang
Nên thời nàng phải nương sang cửa chùa.
Nguyện đời sống chẳng ganh đua
Nào ngờ gái lại đổ thừa thai hoang.
Oan tình nhẫn nhịn đành mang
Bế theo con nhỏ lang thang khắp vùng.
Giờ đây sức kiệt lực cùng
Gửi nhờ bóng Phật, mong đừng đuổi chê.”
Biết đây oan khuất bộn bề
Sư ông thương cảm nhớ về người xưa.
Đành rằng: “Nhớ những việc xưa
Bao lời oan nghiệt vẫn chưa tỏ bày.
Giờ đây ta mới được hay
Sự tình thắt chặt lòng này đoái thương.
Khen nàng dạ sắt gan trường
Chịu bao hận tủi, nuốt hờn vào trong.
Linh hồn hẳn vẫn bận lòng
Chuyện cha, chuyện mẹ, chữ đồng dở dang.”
Đoạn rồi Sư lại quay sang:
“Hãy mau lập một đàn tràng giải oan.
Cho nàng thuận chuyện đò ngang
Giải bao oan kết để nàng siêu sinh.”
Trên cao thần Phật có linh
Chiếu soi xuống một dáng hình phất phơ.
Dân làng nhìn đến bất ngờ
Sự tình xưa cũ bây giờ lộ ra.
Thành tâm khấn lạy Di Đà
Cầu cho nàng được phương xa đón mừng.
Mãng Ông nước mắt rưng rưng
Nhìn sang Mẹ Đốp vừa mừng vừa đau.
Chồng xưa Thiện Sĩ cúi đầu
Hai hàng nước mắt khổ đau lăn dài.
Bên chùa thấp thoáng dáng ai
Thị Mầu lững thững đứng ngoài nhìn theo.
Ngước lên mây trắng trong veo
Bóng hình Thị Kính nương theo Phật bà.
“Nam mô, lạy Phật Di Đà
Hồn xưa Thị Kính, nay là Quan Âm.”