tôi đã buồn như nỗi ngóng trông
tháng hai, trở lại những con đường
thấy tôi trên những tàng cây, cũ
và những ngôi nhà đã bỏ không
tôi đã buồn như một ngọn cây
tháng hai, cành nhớ lá, sương đầy
tháng hai, thôi đã không tay vẫy
và tiếng buồn rơi đều phương tây
tôi đã buồn như một nhánh sông
tháng hai, thôi vẫn chẻ đôi dòng
cánh chim nào lỡ quên soi bóng
trong nỗi sầu tôi, lên nước sơn
tôi đã buồn như một bàn tay
tay ai gió bão bỏ hiên ngoài
tháng hai, nắng ở phương trời khác
mà tiếng rơi ròn khua ở đây
tôi đã buồn như một sớm mai
tháng hai, hoa cỏ, dấu chân người
có ai mưa ướt đôi vai nhỏ
và nhốt hồn tôi ở một nơi
tôi đã buồn như một giấc trưa
hồn đi trăm xứ vẫn mưa, về
tháng hai, lệ chảy trong yên ắng
và dáng ai ngồi như chết khô
tôi đã buồn như một quán không
chiều lên lênh láng một giây đàn
tháng hai, bụi phủ từng vai ghế
tôi với bàn chia nỗi ngổn ngang
tôi đã buồn hơn chiếc bóng tôi
mai kia tôi sẽ bỏ xa đời
tuổi, tên, thôi cũng đi về... đất
riêng ở nơi này vẫn tháng hai.
Em bước đi trên cát vàng rực rỡ
Nắng hanh vàng ấm áp bước em đi
Thuyền đong đưa bên biển xanh êm ả
Áng mây hồng bên Mặt Trời xa xa.
Giấc mơ anh bên bến đò chiều muộn
Đò sang bến chẳng thấy bóng anh về
Cho cơn sóng cuộn trào nơi biển vắng
Đại dương xanh ôm lấy anh vào lòng.
Ánh hoàng hôn sao bình yên đến thế
Mà lòng em như bến đợi con đò
Gửi tình em vào sóng xanh biển cả
Chiếc thuyền giấy theo làn sóng trôi xa.
Em một lòng gửi tình yêu bên biển
Đất nước, anh, và biển cả mênh mông
Em mong sao làn nước xanh biển cả
Sẽ ấp ôm tâm hồn em thay anh.