開帳西來構大窩,
深源在下擁青羅。
墳墟任土富饒少,
硃墨成山文學多。
行譴高峯鳴宇宙,
義王正氣作山河。
何人別有浮山石,
容盡中洲舸艦過。
Khai Trướng tây lai cấu đại oa,
Thâm Nguyên tại hạ ủng thanh La.
Phần khư nhiệm thổ phú nhiêu thiểu,
Châu mặc thành sơn văn học đa.
Hành khiển cao phong minh vũ trụ,
Nghĩa Vương chính khí tác sơn hà.
Hà nhân biệt hữu Phù Sơn Thạch,
Dung tận trung châu khả hạm qua.
Giăng Màn đổ xuống tạo “thung” này
Sông nối Ngàn Sâu nước tuyệt vời!
Nghèo của đồi gò chen lấn ruộng
Giàu văn, son mực chất nên đồi
Nghĩa Vương khí tiết vang sông núi
Hành khiển cao phong rạng đất trời
Phù Thạch cảnh này đâu dễ có?
Tàu thuyền khắp xứ thảy dừng đây.
Non xanh nước biếc còn dài
Khói lam nhàn nhạt bên đài hoa sen.
Phong vân từng đợt nổi lên
Đưa người con nhỏ về bên chùa làng.
Sư ông bước đến tìm sang
Hỏi thăm chú tiểu ai đang khóc ròng.
Nhìn trông những đợt gió Đông
Mây hồng phảng phất mà lòng ngổn ngang.
Tiểu kia nghe vậy vội vàng
Tìm dần ra mái Tam quan thuở nào.
Gặp người con nhỏ hồng hào
Tay ôm tấm áo lụa đào máu tươi.
Giật mình bước đến bên người
Mới đành hoảng hốt: “Hỡi trời, Kính Tâm!”
Sư ông nghe thấy thanh âm
Bước lên tiến lại nhìn gần xem sao.
Thấy đây trên tấm lụa đào
Di thư để lại hoen màu máu tươi.
Thiện Nam - tiểu ấy cất lời:
“Chàng xưa vốn thực là người nam nhi.
Mà nay khi đã thác đi
Hoá hình là gái, có gì hay chăng.
Bức thư ghi lại chuyện rằng
Khi xưa kết tóc đạo hằng trăm năm.
Ba thu chăn ấm gối đầm
Bỗng đâu nên nỗi âm thầm chịu oan.
Bởi rằng một chiếc râu ngang
Nên thời nàng phải nương sang cửa chùa.
Nguyện đời sống chẳng ganh đua
Nào ngờ gái lại đổ thừa thai hoang.
Oan tình nhẫn nhịn đành mang
Bế theo con nhỏ lang thang khắp vùng.
Giờ đây sức kiệt lực cùng
Gửi nhờ bóng Phật, mong đừng đuổi chê.”
Biết đây oan khuất bộn bề
Sư ông thương cảm nhớ về người xưa.
Đành rằng: “Nhớ những việc xưa
Bao lời oan nghiệt vẫn chưa tỏ bày.
Giờ đây ta mới được hay
Sự tình thắt chặt lòng này đoái thương.
Khen nàng dạ sắt gan trường
Chịu bao hận tủi, nuốt hờn vào trong.
Linh hồn hẳn vẫn bận lòng
Chuyện cha, chuyện mẹ, chữ đồng dở dang.”
Đoạn rồi Sư lại quay sang:
“Hãy mau lập một đàn tràng giải oan.
Cho nàng thuận chuyện đò ngang
Giải bao oan kết để nàng siêu sinh.”
Trên cao thần Phật có linh
Chiếu soi xuống một dáng hình phất phơ.
Dân làng nhìn đến bất ngờ
Sự tình xưa cũ bây giờ lộ ra.
Thành tâm khấn lạy Di Đà
Cầu cho nàng được phương xa đón mừng.
Mãng Ông nước mắt rưng rưng
Nhìn sang Mẹ Đốp vừa mừng vừa đau.
Chồng xưa Thiện Sĩ cúi đầu
Hai hàng nước mắt khổ đau lăn dài.
Bên chùa thấp thoáng dáng ai
Thị Mầu lững thững đứng ngoài nhìn theo.
Ngước lên mây trắng trong veo
Bóng hình Thị Kính nương theo Phật bà.
“Nam mô, lạy Phật Di Đà
Hồn xưa Thị Kính, nay là Quan Âm.”