Thông báo, tin tức mới nhất

Thơ mới: Những quả đồi (Joseph Brodsky)

Холмы

Вместе они любили

сидеть на склоне холма.

Оттуда видны им были

церковь, сады, тюрьма.

Оттуда они видали

заросший травой водоем.

Сбросив в песок сандалии,

сидели они вдвоем.
Руками обняв колени,

смотрели они в облака.

Внизу у кино калеки

ждали грузовика.

Мерцала на склоне банка

возле кустов кирпича.

Над розовым шпилем банка

ворона вилась, крича.
Машины ехали в центре

к бане по трем мостам.

Колокол звякал в церкви:

электрик венчался там.

А здесь на холме было тихо,

ветер их освежал.

Кругом ни свистка, ни крика.

Только комар жжужал.
Трава была там примята,

где сидели они всегда.

Повсюду черные пятна —

оставила их еда.

Коровы всегда это место

вытирали своим языком.

Всем это было известно,

но они не знали о том.
Окурки, спичка и вилка

прикрыты были песком.

Чернела вдали бутылка,

отброшенная носком.

Заслышав едва мычанье,

они спускались к кустам
и
расходились в молчаньи —

как и сидели там.

 

Những quả đồi (Người dịch: Nguyễn Tùng Cương)

Đi hai người, họ vốn thích cùng ngồi
Trên sườn đồi ngắm xem cảnh thực.
Từ chỗ đó, họ nhìn rõ được,
Nào nhà thờ, nào vườn tược, trại tù.
Từ nơi đây, họ hướng mắt nhìn
thấy hồ nước um tùm trùm cỏ kín.
Cởi giày dép ra, quăng luôn xuống cát,
Là khi ưa ngồi tách hẳn một đôi.
Hai tay ôm đầu gối sát người,
họ đưa mắt nhìn trời mây bay cao tít.
Ở phía dưới, gần rạp phim, vài người tàn tật
đang chờ xe tải đến đón về.
Sáng óng ánh vỏ hộp sắt trên triền đồi
ngay chỗ giống bụi cây, lù lù đống gạch.
Trên tháp nhọn màu hồng của ngân hàng nổi bật
quạ kêu quang quác, lượn cánh bay.
Xe cộ chạy mải mốt giữa trung tâm
về hướng nhà tắm hơi theo ba cây cầu tất cả.
Chuông ngân vang trong nhà thờ hối hả:
một thợ điện làm lễ cưới ở đây.
Mà ở đây, trên đồi mới bình yên thay,
gió mát rượi làm họ sao sảng khoái.
Bốn bề chẳng còi rít, không nghe thét chói.
Vang đến tai chỉ tiếng muỗi vo ve.
Cỏ chỗ này bị nhầu nát nặng nề,
nơi hay thấy hai người thường có mặt.
Những vệt đen hiện lên rộng khắp -
họ ăn xong để lại lắm thứ rồi.
Bò chỉ mê tìm đến chỗ này thôi,
đưa lưỡi liếm láp khắp nơi sạch sẽ.
Ai chả biết chuyện là như thế,
riêng cặp đôi không để ý chuyện trên.
Đầu thuốc thừa, thìa nĩa với que diêm
Bị phủ kín một lớp che bằng cát.
Từ xa hiện ra vỏ chai màu đen lóng lánh,
Bị chân ai đá văng nằm đấy chỏng chơ.
Vừa nghe tiếng bò đến rống ò ò,
Họ đi xuống dưới, chui vào bụi rậm
Và chia tay ra về trong im lặng -
Như cung cách họ ngồi tại nơi này.
2
По разным склонам спускались,

случалось боком ступать.

Кусты перед ними смыкались

и расступались опять.

Скользили в траве ботинки,

меж камней блестела вода.

Один достигал тропинки,

другой в тот же миг пруда.
Был вечер нескольких свадеб

(кажется, было две).

Десяток рубах и платьев

маячил внизу в траве.

Уже закат унимался

и тучи к себе манил.

Пар от земли поднимался,

а колокол все звонил.
Один, кряхтя, спотыкаясь,

другой, сигаретой дымя —

в тот вечер они спускались

по разным склонам холма.

Спускались по разным склонам,

пространство росло меж них.

Но страшный, одновременно

воздух потряс их крик.
Внезапно кусты распахнулись,

кусты распахнулись вдруг.

Как будто они проснулись,

а сон их был полон мук.

Кусты распахнулись с воем,

как будто раскрылась земля.

Пред каждым возникли двое,

железом в руках шевеля.
Один топором был встречен,

и кровь потекла по часам,

другой от разрыва сердца

умер мгновенно сам.

Убийцы тащили их в рощу

(по рукам их струилась кровь)

и бросили в пруд заросший.

И там они встретились вновь.
2
Hai người xuống đồi theo các dốc khác nhau,
có nhiều lúc, phải nghiêng thân, đi né.
Phía trước họ, bụi cây đan vào nhau chặt chẽ
và lại mở tung ra mọi phía để đi.
Trên mặt cỏ, giày trơn trượt kéo lê,
đọng giữa các khe đá, nước sáng lên lấp loé.
Một người vừa ra tới rẻo đường be bé,
thì người kia đúng lúc tới ao.
Vài đám cưới diễn ra tại buổi chiều
(và có lẽ, hôm nay làm hai đám).
Hàng chục bóng áo sơ mi và váy
thấp thoáng trong đám cỏ dưới kia.
Trời hoàng hôn bắt đầu xuống từ từ
và cuốn mây đen về theo, càng vần vũ.
Hơi đất bốc lên cao ngùn ngụt,
còn tiếng chuông vẫn giục giã đều đều.
Một người mồm rền rĩ, bước vấp nhiều,
người kia phì phò phun đều khói thuốc-
ngay chiều nay họ cùng xuống đồi theo dốc,
đi theo hai sườn dốc khác nhau.
Theo các triền đồi khác nhau, họ xuống mau,
không gian giữa họ càng trở nên xa cách.
Nhưng cùng lúc, nghe tiếng kêu khủng khiếp
làm chuyển rung cả bầu không khí nơi đây.
Bỗng nhiên các bụi cây mở bật ra ngay,
các bụi cây giãn ra bất chợt.
Dường như chúng cũng vừa thức dậy,
sau giấc ngủ đầy vạ vật, khổ đau.
Các bụi cây giãn mở ra với tiếng kêu,
dường như mặt đất nứt, mở toang ra hết.
Trước mỗi người, hiện ra hai tên cướp,
vung vẩy lung tung gậy sắt luôn tay.
Một người bị rìu chém gục xuống ngay,
máu theo đồng hồ phun ra xối xả,
còn trái tim người kia liền bị vỡ
ngay tức thì, cái chết đến luôn.
Bọn giết người kéo xác họ vào rừng cây.
(máu vẫn chảy ròng ròng trên tay họ)
và ném xác họ xuống hồ trùm kín cỏ.
Và lúc này, lần nữa, họ gặp nhau.


 

Thơ thành viên mới: Hoa (Lương Bảo)

Có những loài hoa mang màu chiến thắng
Cũng có loài mang dáng vẻ chia ly
Sống như hoa, chẳng hoang phí xuân thì
Đều tuyệt mỹ, đều đẹp muôn ngàn vẻ

Nếu là hoa, hãy là hoa tuổi trẻ
Nếu là người, là người biết yêu thương
Có cho đi đừng mong chi nhận lại
Lỡ thất bại, càng phải cố gắng hơn.

Lửa có lớn, cũng có ngày tàn lụi
Hoa dù đẹp, sớm chốc cũng tàn thôi
Sống ở đời, sao để đừng tiếc nuối
“Đến bây giờ, bạn đã rực rỡ chưa?”

Bài thơ được tạo ra ngày 22/9/2025, một bài tập về cách làm thơ trong chương trình lớp 9, ở THCS Phan Văn Trị, Phường Vị Thanh, TP. Cần Thơ.

Trích diễm

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!

Mẹ thà coi như chiếc lá bay,

Chị thà coi như là hạt bụi,

Em thà coi như hơi rượu say...

–– Tống biệt hành (Thâm Tâm)

Kỷ niệm ngày sinh, mất

Tác giả mới

Thơ Việt mới

Thơ dịch mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

 

Tiêu điểm

Robert Bly (1926-) là nhà thơ, nhà soạn kịch, nhà hoạt động lãnh đạo phong trào sáng tác với các nhân vật thần thoại khoảng những năm 1980, 1990 tại Mỹ.
Hiểu Tuyết 晓雪 sinh năm 1935, tên thật là Dương Văn Hàn 杨文翰, là nhà thơ, nhà văn người Đại Lý, Vân Nam, Trung Quốc, đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, thơ đăng trên các tạp chí văn học trung ương và địa phương. Đã in một số tập thơ riêng, hay nhất là những bài thơ tình. Được nhận một số giải thưởng thơ…
Nguyễn Ngọc Đàm sinh năm 1921, nguyên quán thôn Hữu Nghi, xã Ninh Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, tham gia cách mạng từ năm 1944, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh, Huân chương Độc lập hạng nhất, huy hiệu 70 năm tuổi Đảng. Có thơ in trong cuốn Dạ trung tản ngâm (NXB Văn hoá - Thông tin, 2014).
Alfred Wolfenstein (28/12/1888 - 22/1/1945) sinh tại Halle, mất tại Paris là một nhà thơ thuộc trường phái thể hiện, nhà viết kịch và nhà dịch thuật. Được ít lâu sau khi ông sinh, gia đình dọn tới ở Berlin, nơi ông theo học Luật. Với cuốn Nâng lên (hai tập, xuất bản năm 1919, 1920) ông đã đưa…
Trần Huy Luyện 陳輝煉 hiệu Nhàn Hoa, quê xã Quần Anh Trung, huyện Hải Hậu, nay thuộc xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Ông theo Nho học, đi thi đỗ nhị trường. Ông mở trường dạy học và tham gia phong trào Cần Vương ở Hải Hậu, sau lên Bắc Giang theo Hoàng Hoa Thám và Kỳ Đồng hoạt động yêu nước.…
Nguyễn Văn Thọ sinh năm 1948, nguyên quán Thái Bình, trú quán tại Hà Nội. Đã từng tham gia 12 năm chiến tranh tại Việt Nam, với cương vị trực tiếp trên mặt trận. Sau giải ngũ ông làm nhiều nghề kiếm sống. Tốt nghiệp kĩ sư kinh tế ngành thương mại tại Việt Nam. Có tác phẩm giới thiệu trên báo chí văn…
Thơ tiêu biểu: Sa PaTình yêuGiữa dòngRượu
Nguyễn Đình Thư sinh ngày 1/2/1917 tại làng Phước Yên, Quảng Điền, Thừa Thiên. Ông nhà nghèo, nhờ bà ngoại nuôi đến lớn nên lấy tên Thư với ý rằng đời xưa Nguỵ Thư khôn lớn cũng nhờ bên ngoại. Ông học trường Queignec, Quốc học Huế, có bằng thành chung, sau làm thư ký Kho bạc Huế. Sau, ông tham gia chống Pháp và bị đối phương bắt. Không chịu khuất phục, ông bị tra tấn rồi bị đối phương cho thiêu cháy chết vào năm nào không rõ.

Nguyễn Đình Thư chỉ để lại tập thơ Hương màu, chưa xuất bản.
Phan Chín sinh năm 1974, hội viên Hội Văn học nghệ thuật Quảng Nam, hiện là phóng viên báo Quảng Nam. Ông bắt đầu sáng tác từ năm 1989 với sở trường làm thơ thiếu nhi.

Đã xuất bản:
- Quê nhà cô Tấm (tập thơ thiếu nhi năm, 2003)
Hồ Tá Bang (1875-1943) là một nhà cải cách duy tân thời cận đại, và là một trong sáu thành viên sáng lập trường Dục Thanh và công ty Liên Thành hồi đầu thế kỷ XX. Ông sinh năm Ất Hợi (1875) tại làng Kế Môn, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên (nay là huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế). Sau ông dời…