道勝業茲遠,
心閒地能隙。
桂橑鬱初裁,
蘭墀坦將闢。
虛檐對長嶼,
高軒臨廣液。
芳草列成行,
嘉樹紛如積。
流風轉還徑,
清煙泛喬石。
日汨山照紅,
松暎水華碧。
暢哉人外賞,
遲遲眷西夕。
Đạo thắng nghiệp tư viễn,
Tâm nhàn địa năng khích.
Quế liêu uất sơ tài,
Lan trì thản tướng tịch.
Hư thiềm đối trưởng tự,
Cao hiên lâm quảng dịch.
Phương thảo liệt thành hành,
Gia thụ phân như tích.
Lưu phong chuyển hoàn kính,
Thanh yên phiếm kiều thạch.
Nhật mịch sơn chiếu hồng,
Tùng ánh thuỷ hoa bích.
Sướng tai nhân ngoại thưởng,
Trì trì quyến tây tịch.
Đắc đạo nghiệp sẽ xa,
Lòng thảnh thơi đất vắng.
Hiên quế thơm mới làm,
Thềm lan vừa san phẳng.
Thềm trống nhìn đảo dài,
Hiên cao trông bến rộng.
Cỏ thơm xếp thành hàng,
Cây tốt như chất đống.
Gió rong ruổi quanh co,
Khói sương trùm đá dựng.
Trời chiều núi rực hồng,
Bóng tùng in hoa sóng.
Người thưởng ngoạn thảnh thơi,
Ngắm bóng chiều chầm chậm.
Phố cũ nằm nghiêng dưới bóng tà,
Lồng đèn đỏ rực như lòng ta.
Nét rêu phong ngả theo chiều nhớ,
Gói cả xuân xanh dưới mái toà.
Cao lầu chạm nhẹ lên môi phố,
Nước Mót chan hoài giấc mộng xưa.
Một chén chè thơm – hồn di sản,
Đậm đà như mắt kẻ đón đưa.
Gió lướt qua tim từng nhịp nhỏ,
Bàn chân khẽ dạo phố, thiết tha.
Ánh đèn hoa đăng rơi rất khẽ,
Thả xuống dòng sâu nỗi thiết tha.
Sông Thu Bồn lặng lẽ trôi vô tận,
Mang theo lời nguyện của tuổi ngây.
Một ngày ngắn ngủi thôi, mà nhớ,
Cả một đời sau chẳng đổi thay.
Ai đứng nơi kia chưa ngoái lại,
Ngỡ là tạm biệt, hoá chia ly.
Tiếng cười còn vọng trong chiều cũ,
Lặng lẽ rơi vào đáy xuân thì.
Hội An ơi – phố của nghìn năm,
Ta từng trẻ, từng thương, từng nhớ.
Nếu sau này lòng ta chật chội,
Xin được về đây, thở một lần.
Hội An là nơi ta cất giấu phần hồn nhiên nhất của mình vào những đoá hoa đăng, để dù dòng đời có xô lệch, ta vẫn biết mình từng có một bến đỗ vĩnh cửu trong lòng phố cổ.