蓼蕭歌罢夜漫漫,
沆瀣天高白露漙。
潤物初無聲點滴,
濕花衣有淚闌干。
月流僊掌擎霄重,
春醒宮娥吸曉寒。
清絕不知誰與共,
吟翁謾自比珠看。
Lục tiêu ca bãi dạ man man,
Hãng giới thiên cao bạch lộ đoàn.
Nhuận vật sơ vô thanh điểm trích,
Thấp hoa y hữu lệ lan can.
Nguyệt lưu tiên chưởng kình tiêu trọng,
Xuân tỉnh cung Nga hấp hiểu hàn.
Thanh tuyệt bất tri thuỳ dữ cộng,
Ngâm ông mạn tự tỉ châu khan.
Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ,
Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi.
Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy,
Hai bím tóc em vờn nắng rơi.
Công viên nắng đọng trên ghế đá,
Một chiếc lá vàng vương tóc em.
Anh khẽ đưa tay gỡ chiếc lá,
Em cúi đầu cười – má ửng thêm.
Tay chạm bàn tay, rồi cứ bước,
Bóng hai người đổ dưới hàng cây.
Nắng muộn vừa phai trên vai áo,
Đường đã hết rồi, nào có hay.
Có buổi Hồ Gươm thu xuống chậm,
Men theo bờ nước, kề bên nhau.
Đèn vàng chợt nở quanh bờ liễu,
Mặt hồ loang ánh giữa đêm sâu.
Bao mùa cây cũ thay màu lá,
Tóc em thấp thoáng sợi màu sương.
Tay vẫn trong tay như thuở ấy,
Hơi ấm còn nguyên dọc con đường.
Năm mươi, thu khẽ lay vai áo,
Bỗng thấy đôi mươi đứng rất gần.
Đèn cũ Hồ Gươm vừa sáng lại –
Hai người còn bước giữa thanh xuân.
Hà Nội, 12.8.2026