Sung at the Completion of the Battle Monument, July 4, 1837
By the rude bridge that arched the flood,
Their flag to April’s breeze unfurled,
Here once the embattled farmers stood
And fired the shot heard round the world.
The foe long since in silence slept;
Alike the conqueror silent sleeps;
And Time the ruined bridge has swept
Down the dark stream which seaward creeps.
On this green bank, by this soft stream,
We set today a votive stone;
That memory may their deed redeem,
When, like our sires, our sons are gone.
Spirit, that made those heroes dare
To die, and leave their children free,
Bid Time and Nature gently spare
The shaft we raise to them and thee.
Hát trong lễ hoàn thành Đài tưởng niệm Trận chiến, ngày 4 tháng 7 năm 1837
Bên cầu gỗ bắc qua dòng nước lũ,
Cờ tháng Tư tung phới giữa làn sương,
Bác nông dân hoá đoàn quân dũng tiến,
Nổ phát súng vang động cả bốn phương.
Kẻ thù xưa nay vĩnh viễn ngủ yên,
Người thắng trận cũng im lìm lòng đất;
Cầu năm xưa vết thời gian bào mòn,
Trôi xuôi dòng về biển cả mù mịt.
Trên bờ xanh, bên dòng nước êm đềm,
Ta dựng đây phiến đá thề ghi nhớ;
Đó là nơi giữ vẹn nguyên chiến công,
Dẫu mai này bao thế hệ đi qua.
Hỡi Linh hồn đã ban lòng dũng cảm,
Để cha ông hy sinh giữ tự do,
Xin Thời Gian và Thiên Nhiên dịu dàng,
Giữ đài tháp ngàn năm cùng sông núi.
Nơi mà con gặp mẹ
Nơi duy nhất trong mơ
Khi giật mình tỉnh giấc
Không còn nữa bao giờ.
Chỉ có nước mắt tuôn
Trên gối mềm ướt đẫm
Con thấy mình hụt hẫng
Giữa đêm buồn đơn côi.
Dẫu mẹ đi lâu rồi
Đôi khi con lại nhớ
Tự nhiên tim nức nở
Như mới vừa chia xa.
Vẫn nhớ thương mẹ hoài
Suốt đời và mãi mãi
Dù nơi con gặp mẹ
Chỉ duy nhất... trong mơ.
Tháng 08/2026