Loving in truth, and fain in verse my love to show,
That she (dear She) might take some pleasure of my pain:
Pleasure might cause her read, reading might make her know,
Knowledge might pity win, and pity grace obtain;
I sought fit words to paint the blackest face of woe,
Studying inventions fine, her wits to entertain:
Oft turning others’ leaves, to see if thence would flow
Some fresh and fruitful showers upon my sun-burn’d brain.
But words came halting forth, wanting Invention’s stay,
Invention, Nature’s child, fled step-dame Study’s blows,
And others’ feet still seem’d but strangers in my way.
Thus, great with child to speak, and helpless in my throes,
Biting my truant pen, beating myself for spite--
“Fool,” said my Muse to me, “look in thy heart and write.”
Ouing in trueth, and fayne in verse my loue to show,
That she, deare Shee, might take som pleasure of my paine,
Pleasure might cause her reade, reading might make her know,
Knowledge might pittie winne, and pity grace obtaine,
I sought fit wordes to paint the blackest face of woe;
Studying inuentions fine, her wits to entertaine,
Oft turning others leaues, to see if thence would flow
Some fresh and fruitfull showers vpon my sun-burnd brain.
But words came halting forth, wanting Inuentions stay;
Inuention, Natures childe, fledde step-dame studies blowes;
And others feet still seemde but strangers in my way.
Thus, great with childe to speak, and helplesse in my throwes,
Biting my trewand pen, beating myselfe for spite,
Fool, said my Muse to me, looke in thy heart, and write.
Yêu thật lòng, mượn vần thơ bày tỏ,
Mong nàng yêu tìm được chút niềm vui;
Vui dẫn đọc, đọc rồi nàng thấu rõ,
Thấu hiểu rồi, ân huệ sẽ dành tôi.
Tôi tìm kiếm lời hay tô nỗi khổ,
Học ý hoa cho nàng được thoả lòng;
Lật trang cũ mong tìm ra nước đổ,
Tưới não khô bằng mưa mát trong ngần.
Nhưng chữ nghĩa cứ ngập ngừng, ngắc ngứ,
Sáng Tạo buồn, rời bỏ Học Thuật thôi;
Vần của người như khách lạ ngăn lối,
Tôi vật vã như đau lòng sản phụ,
Cắn quản bút, tự giận mình khôn xiết -
Muse bảo: “Khờ, nhìn tận tim mà viết!”
Anh cứ nói đi, em ngồi đây chờ tiếng
của một người… từng ở lại rất lâu
dù chẳng có gì thiêng,
chỉ cần thật
như chiều lặng trên dốc nhỏ.
Kể em nghe đoạn đường mình đã bỏ
có chỗ nào anh ngoái lại… thấy đau?
Một lần thôi, em hứa không trách nữa
chỉ muốn biết
đã từng thương ra sao.
Mình từng trẻ
từng tin vào điều dễ
từng nghĩ gần là đủ để giữ nhau.
Nhưng hoá ra
không phải ai ở lại
cũng vì yêu – mà có khi… vì sợ.
Em từng buốt
không trách anh từng bỏ
Vì có khi chính em cũng chẳng hay
Tim không chết vì ai rời ai ở
chết vì mình quen cúi mặt… quá lâu.
Anh cứ nói đi
rồi im cũng được
Em vẫn ngồi đây
trong tiếng gió thổi qua đầu.