Vieillir, se l’avouer à soi-même et le dire
Tout haut, non pas pour voir protester les amis,
Mais pour y conformer ses gouts et s’interdire
Ce que la veille encore on se croyait permis.
Avec sincérité, dès que l’aube se lève
Se bien persuader que l’on est plus vieux d’un jour.
À chaque cheveu blanc se séparer d’un rêve
Et lui dire tout bas un adieu sans retour.
Aux appétits grossiers, imposer d’âpres jeunes,
Et nourrir son esprit d’un solide savoir.
Devenir bon, devenir doux, aimer les jeunes
Comme on aima les fleurs, comme on aima l’espoir.
Se résigner à vivre un peu sur le rivage
Tandis qu’ils vogueront sur les flots hasardeux.
Craindre d’être importun, sans devenir sauvage,
Se laisser ignorer tout en restant près d’eux.
Vaquer sans bruit aux soins que tout départ réclame.
Prier et faire un peu de bien autour de soi,
Sans négliger son corps, parer surtout son âme,
Chauffant l’un aux tisons, l’autre à l’antique foi.
Puis un beau soir, discrètement, souffler la flamme
De sa lampe et mourir parce c’est la loi.
Hãy cứ nhận mình già và cứ nói
Không giấu che, chẳng để bạn bất bình,
Với tuổi già, làm quen phong cách mới
Bỏ đi dần từng phóng túng ngày xanh.
Hãy thực lòng, mỗi sớm mai thức dậy
Vững lòng tin đếm thêm tuổi từng ngày
Mỗi tóc bạc, một ước mơ tàn lụi
Và khẽ khàng xin hãy nói chia tay.
Dẫu thèm ăn, phải tự mình kiêng cữ,
Lấy kiến thức làm giàu có tâm hồn.
Giữ thiện tâm, hiền hoà, yêu lớp trẻ
Như yêu hoa, yêu mộng thuở xuân hồng.
Cam chịu cảnh sống trên bờ lặng lẽ
Cho người lênh đênh sóng dập dồn trôi
Ngại quấy rầy nhưng chẳng hề thui thủi
Sống âm thầm, vẫn ở cạnh người thôi.
Chuẩn bị sẵn như mỗi hành trình mới,
Thành tâm làm mọi việc tốt quanh mình.
Hồn trang điểm, xác thân không chểnh mảng
Thân ấm lửa hồng, hồn sưởi niềm tin.
Rồi đến lúc lửa đời ta thổi tắt,
Theo luật trời, cứ thanh thản quy tiên.