Tisonnant, tisonnant son cœur amoureux sous
Sa chaste robe noire, heureux, la main gantée,
Un jour qu’il s’en allait, effroyablement doux,
Jaune, bavant la foi de sa bouche édentée,
Un jour qu’il s’en allait, « Oremus, » — un Méchant
Le prit rudement par son oreille benoîte
Et lui jeta des mots affreux, en arrachant
Sa chaste robe noire autour de sa peau moite !
Châtiment !… Ses habits étaient déboutonnés,
Et le long chapelet des péchés pardonnés
S’égrenant dans son cœur, Saint Tartufe était pâle !…
Donc, il se confessait, priait, avec un râle !
L’homme se contenta d’emporter ses rabats…
— Peuh ! Tartufe était nu du haut jusques en bas !
Ẩn dưới áo đen, lòng rực cháy,
Đeo găng, hoan hỷ, gã bước đi,
Dịu dàng đến rợn, vẻ sùng kính,
Miệng móm sùi bọt chuyện từ bi.
Đang miệng “Cầu nguyện…”, gã thong dong,
Một “Kẻ Hung Tàn” chộp tai gã,
Thoá mạ gầm vang, xé áo dòng,
Lột da ẩm ướt gã mồ hôi!
Trừng phạt! Cúc bung, áo rách rời,
Chuỗi hạt tội lỗi cuộn từng hồi,
Rơi rụng trong lòng, tên “Thánh” hoảng,
Tartufe mặt mét, rên hắt hơi!
Gã rên, xưng tội, lạy cầu kinh,
Kẻ nọ cầm đi chiếc cổ dòng…
- Ôi hỡi! Tartufe nay trần trụi,
Từ đỉnh đến chân, sạch mảy nong!
Mỗi ngày đều giống nhau
Dòng thời gian cứ chảy
Đều lặp đi lặp lại
Những công việc không tên.
Không có ca trực nào
Cũng không luôn ngày nghỉ
Chỉ triền miên vô tận
Kéo dài những nỗi đau.
Ngày vẫn cứ trôi mau
Không có gì mơ ước
Chẳng một niềm hy vọng
Trong cuộc sống đơn côi.
Thế cớ chi lại buồn
Bỗng nhiên sao lại ước
Mình hoá thành giọt nước
Xuôi theo dòng mênh mông.
Thế cớ chi lại buồn
Sao bỗng nhiên lại ước
Mình được làm hạt bụi
Lang thang về... hư không.
Chiều buồn, tháng 08/2026