Ie n’ay plus de relaſche au ſoucy qui me ronge,
Depuis que ma Philis s’eſloigna de ces lieux;
Si ce n’est que la nuict il m’arrive qu’en ſonge
Ce bel Aſtre d’Amour ſe preſente à mes yeux.
Alors dans les douceurs où ceſte erreur me plonge,
Ie croy que des Enfers ie monte dans les Cieux:
Et ie renoncerois à la gloire des Dieux
Si ma felicité n’eſtoit point vn menſonge.
Philis en vn moment par vn charme ſi doux
Se iette entre mes bras malgré tant de ialoux,
Et tant d’empeſchemens qui ſont ſi difficiles.
Sommeil dont la bonté merite des Autels,
Si les biens que tu fais n’eſtoient point ſi fragiles
Tu ſerois le plus grand de tous les Immortels.
Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.
Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.
Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.
Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.
Đời là bão tố
Là mưa giông
Là cay đắng
Là chạnh lòng
Dù cay đắng
Dù đón giông
Mây vẫn nắng
Đỡ lạnh lòng
Để từng hơi thở
Hoà sương sớm
Đem từng cay đắng
Nuôi gió sông
Lấy ngàn biển cả
Gộp trăm sông
Đem về hơi ấm
Mà não lòng
Để lại cánh én
Chiều gió sông
Vẽ lên ánh bạc
Mà vui lòng
Cất vào trăng sáng
Tấm lòng nhỏ
Để cho ánh sáng
Chiếu vào tôi
Đem tình đổ bạc
Giấu sau sông.
Khóc cho đi
Mày khóc cho đi
Lời khuyên mãi
Lại giết nỗi lòng
Sợ
Sợ
Chắc cái chi
Mài sự sợ hải mà ăn được?
Trách trời trách người
Vì bạc bẽo
Trách lòng yếu đuối
Sợ cô liêu
Não lấy máu viết thơ
Cho thoả tiếng ưu sầu
Tay tựa chiếc lá
Vì chạm là đung đưa.