Hà nội mùa này đẹp lắm đó anh
Trời thì trong nắng thì vàng như mật
Những cánh lá trên cành cao lất phất
Cứ dịu dàng đùa với gió heo may
Hương cốm đầu mùa còn chưa kịp bay
Cơn bão xa lúa làm đòng hơi muộn
Sen Hồ Tây năm nay đang bịn rịn
Chưa chịu tàn chờ hoa sữa đầu tiên
Cúc Ngọc Hà vẫn chưa ửng mầu lên
Những nụ vàng e ấp sau đám lá
Hình như vẫn luyến lưu dáng hạ
Níu nồng nàn ẩn hiện lại mùa xưa
Cội sấu già quả chín vàng đung đưa
Vị chua chua chuyển sang hơi ngọt ngọt
Có điều chi trong giao mùa thảng thốt
Để ngày thu xao xác gọi hồn thu
Người có về dừng bước chân lãng du
Xem sâm cầm chở nắng trên hồ nước
Nghe tiếng lá xạc xào bao điều ước
Cho một ngày sỏi đá rộn mùa vui
Sương gieo bạc mấy hiên tây
Trăng nghiêng lạnh bóng hao gầy gối chăn
Duyên xưa lỡ hẹn bẽ bàng
Để hồn theo gió mấy ngăn sầu dài
Nhạn về khuất nẻo thiên thai
Tơ duyên đứt mối còn ai đợi chờ
Canh tàn lệ nhỏ bơ vơ
Tiếng cầm não nuột vật vờ đêm thâu
Bến xưa cỏ phủ mái lầu
Khói chiều bảng lảng nhuốm màu nhớ thương
Người đi biền biệt dặm trường
Hoa tàn còn đượm mùi hương năm nào
Xuân qua mấy độ thanh tao
Mới hay duyên phận nghẹn ngào kiếp duyên
Gặp nhau tóc bạc muộn phiền
Mắt buồn còn ánh lời nguyền năm xưa
Trách chi con tạo đẩy đưa
Trách chi mệnh bạc gió mưa phũ phàng
Một đời lỡ mộng dở dang
Chỉ còn trăng cũ soi hàng lệ rơi
Nếu còn duyên ở cuối trời
Xin cho tái ngộ một đời tri âm
Dẫu là tình muộn âm thầm
Vẫn thơm hương cũ giữa ngàn thiên thu.
Westminster, CA
Jul 06, 2026