大慶屯前大慶山,
山前峻壁啟禪關。
金身半現看朝代,
古道斜臨役世間。
卓錫僧盤尼石坐,
束薪樵負夕陽還。
重游憶起年前事,
陵級無窮一倚欄。
Đại Khánh truân tiền Đại Khánh sơn,
Sơn tiền tuấn bích khởi thiền quan.
Kim thân bán hiện khan triêu đại,
Cổ đạo tà lâm dịch thế gian.
Trác tích tăng bàn ni thạch toạ,
Thúc tân tiều phụ tịch dương hoàn.
Trùng du ức khởi niên tiền sự,
Lăng cấp vô cùng nhất Ỷ Lan.
Đại Khánh trùng non, Đại Khánh làng,
Vách cao phía trước mở thiền quan.
Nửa thân tượng Phật xem triều đại,
Một lối mặt tiền xét thế gian.
Bàn thiếc ni ngồi hòn đá niệm,
Củi rừng người đội nắng chiều loang.
Đến chơi lần nữa thêm hồi tưởng,
Vượt cấp vô cùng một Ỷ Lan.
Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ,
Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi.
Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy,
Hai bím tóc em vờn nắng rơi.
Công viên nắng đọng trên ghế đá,
Một chiếc lá vàng vương tóc em.
Anh khẽ đưa tay gỡ chiếc lá,
Em cúi đầu cười – má ửng thêm.
Tay chạm bàn tay, rồi cứ bước,
Bóng hai người đổ dưới hàng cây.
Nắng muộn vừa phai trên vai áo,
Đường đã hết rồi, nào có hay.
Có buổi Hồ Gươm thu xuống chậm,
Men theo bờ nước, kề bên nhau.
Đèn vàng chợt nở quanh bờ liễu,
Mặt hồ loang ánh giữa đêm sâu.
Bao mùa cây cũ thay màu lá,
Tóc em thấp thoáng sợi màu sương.
Tay vẫn trong tay như thuở ấy,
Hơi ấm còn nguyên dọc con đường.
Năm mươi, thu khẽ lay vai áo,
Bỗng thấy đôi mươi đứng rất gần.
Đèn cũ Hồ Gươm vừa sáng lại –
Hai người còn bước giữa thanh xuân.
Hà Nội, 12.8.2026