Rừng Acđen vẫy lá xanh trên đầu họ Ướt đẫm sương những giọt lệ thiên nhiên Đang khóc than nếu chúng cũng khóc than Những dũng sĩ không bao giờ trở lại Trong buổi chiều bị dẫm lên như cỏ Giờ đang ở dưới chân nhưng sẽ mọc lên Với màu xanh sẽ đến khi đoàn quân Lao thẳng tới kẻ thù, tự hào, tin tưởng Lòng sôi sục và bừng bừng hy vọng Rồi sẽ ngã luôn, lạnh lẽo buồn tênh