Thơ » Thuỵ Điển » Karin Boye
No breathless summer night sky
reaches so far into eternity,
no lake, when the mists lighten,
mirrors such stillness
as that hour -
when loneliness's limits are effaced
and the eyes become transparent
and the voices become simple as winds
and there is nothing more to hide.
How can I now be afraid?
I shall never lose you.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 09/01/2010 20:09
Không bầu trời đêm hè nào đẹp đến nghẹn thở
mở được tới vĩnh hằng
không hồ nào khi sương dần hửng
phản chiếu được sự tĩnh lặng
như giờ ấy
khi những giới hạn của cô đơn xoá hết
và mắt trở nên trong trẻo
và giọng nói trở nên giản dị như gió
và chẳng còn gì nữa để giấu che
Giờ đây sao tôi có thể sợ hãi?
Tôi sẽ chẳng bao giờ mất anh
Gửi bởi estrange ngày 06/03/2010 10:30
Không có bầu trời đêm hè đẹp sững sờ
vươn cao vút tới vô cùng,
không hồ nước, nơi sương mù dần tỏa rạng,
phản chiếu sự tĩnh lặng
giờ này-
Khi tận cùng của nỗi cô đơn bị lu mờ
những đôi mắt hóa thành trong suốt
những giọng nói giản đơn như làn gió
chẳng còn gì để giấu che.
Làm sao em còn sợ hãi?
Em sẽ chẳng bao giờ mất anh