Ôi nhan sắc đẹp tươi lộng lẫy
Ngắn ngủi thay mệnh ấy phũ phàng
Tần ngần đứng lặng lầu trang
Xót xa mất mát quê hương không về

Sao thảm đạm bốn bề hoang dại
Nỗi ẩn ưu tê tái trong lòng
Xuống xe thả ngựa trên non
Ánh dương chưa rạng, đêm còn dài đêm

Hơi thu thấm dần thêm lạnh lẽo
Cành quế rơi mà héo hon đi
Lẻ loi, trơ trọi, ngẫm suy
Tinh thần phiêu dạt hướng về cõi xa

Gửi bóng tối sẫm nhoà mộ huyệt
Tiếc phồn hoa cung khuyết Vị Ương
Không về nghĩ đã cùng đường
Xót thân non dại lang thang vật vờ

Hoa hàm tiếu còn chờ gió tới
Hương tụ về thơm lại ngát hương
Phấn son tô điểm nhẹ nhàng
Thướt tha kiều diễm đoan trang bội phần

Én xập xè vờn quanh đỉnh cột
Diều lướt nhanh mắt vượt tầng cao
Lòng đầy xúc cảm ruổi theo
Má hồng che kín trông nào thấy đâu

Vui gần gũi nối sầu ly biệt
Đêm chiêm bao tỉnh giấc mơ màng
Phút đâu biến hoá rẽ đàng
Phách hồn phiêu đãng nhẹ nhàng bay đi

Hồn đâu xao xác nhường kia
Quẩn quanh đau xót bước đi vật vờ
Đường đời mỗi bước một xa
Mơ màng giã biệt chia lìa từ đây

Xa lắc đường về tây
Phút giây rồi chẳng thấy
Thẫn thờ ngơ ngác bấy
Lặng lẽ âm thầm thay
Tứ như sóng dâng đầy
Trong tim này... mãi mãi...!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]