Nhắc đến Tần Thuỷ Hoàng, chắc chắn rất nhiều người biết đến nhưng đa số đều mang ý tưởng đó là vị Hoàng đế độc tài tàn nhẫn. Đến thời hiện tại, với quan điếm tân tiến, lịch sử thời kỳ nhà Tần mới được nhiều học giả nghiên cứu lại và đưa ra những lập luận khác biệt - tuy rằng vẫn còn nhiều người cho Tần Thuỷ Hoàng là có tội lớn đối với đất nước Trung Hoa dựa vào chính sách "đốt sách chôn học trò" nhưng cũng không ít ý kiến ca tụng Tần Thuỷ Hoàng có công không nhỏ bởi xét theo cái nhìn khách quan hiện tại thì chính Tần Thuỷ Hoàng Doanh Chính đã xây dựng nên nền móng phong kiến vững chắc nhất với chế độ quận huyện, tập trung quyền lực, không ban phong đất đai theo phương thức chư hầu của nhà Chu ngày trước, làm căn bản cai trị cho những triều đại sau này, thậm chí tới nơi tuy đã dân chủ hoá chế độ, về mặt quản lí vẫn áp dụng chế độ quận huyện.
Vì vậy, đề cập đến các vị Đại Hoàng đế Trung Hoa, chắn chắc phải đặt Tần Thuỷ Hoàng lên hàng đầu tiên. Nếu xem xét cả công lẫn tội, dù tội nhiều hơn công hay công lớn hơn tội, chắn chắc Doanh Chính vẫn là bậc kỳ nhân xứng đáng cho chúng ta học hỏi cả về quyền lực quân sự lẫn sự tranh đấu về chính trị mà điển hình nhất là kế hoạch đối phó với vị đại thần Lã Bất Vĩ và tên gian dâm Lao Ái.
Khi còn ở Hàm Đan buôn bán tơ lụa, một lần kia Lã Bất Vi nhìn thấy Dị Nhân thì giật mình kinh ngạc. Vốn là phú thương nhưng học vấn rộng rãi, lại tinh thông cả tướng số, bói toán, được đi nhiều nước, chiêm nghiệm tình hình chính trị trong thời gian ấy, họ Lã cho rằng Dị Nhân có quí tướng lâu bền, xứng đáng để làm chủ đất Trung nguyên còn đang lúc rối ren, chưa phân định được ai thắng, ai thua. Lã Bất Vi liền nhờ người hỏi thăm, biết Dị Nhân là người nước Tần, đang bị Triệu vương giam giữ ở Tùng Đài làm con tin thì càng thêm yên tâm bởi nước Tần về căn bản địa thế hiểm trở, dân đã đông lại rớt thiện chiến, thừa đủ để trở thành một nước lớn mạnh nếu có người tài cầm đầu.
Doanh Dị Nhân là cháu của Chiên Tương vương nước Tần thật và là con thứ của An Quốc quân nhưng chẳng ai thèm nhìn ngó đến ông ta. Khi nước Tần và Triệu họp ở đất Thằng Trì, Tần vương bị Lạn Tương Như uy hiếp phải chấp thuận giao hảo với Triệu và cho Dị Nhân sang Triệu làm con tin. An Quốc quân có đến hơn 20 người con nên đối với Dị Nhân rất lạnh nhạt, không bao giờ có ý định đưa về nước. Thậm chí khi Tần vương mang quân đi đánh Triệu, Triệu vương rất tức giận vì Tần đã xé hoà ước, toan ra tay giết Dị Nhân cho hả giận. Bình Nguyên quân liền can ngăn:
- Tần chẳng để ý gì đến Dị Nhân, nếu giét hắn thì Tần không hề tiếc mà chỉ thêm cớ để đánh chúng ta mà thôi.
Vì vậy Triệu vương nghe lời, không giết Dị Nhân nhưng truyền giảm bớt phân nửa mọi tiếu phí của ông ta khiến Dị Nhân đường đường là một Công tử mà không hề có xe, ăn uống thiếu thốn, quần áo kém cỏi, dung mạo cũng không tươi tắn chút nào. Thế nhưng Lã Bất Vi không để ý đến những tiểu tiết này, ngay hôm ấy về nhà hỏi phụ thân:
- Cha con chúng ta từ trước tới nay buôn bán phát đạt, có thể gọi là muốn gì được nấy nhưng cuối cùng vẫn là con buôn và tài sản to lớn đến đâu cũng chẳng thấm gì với ngân khố của một quốc gia. Như vậy theo phụ thân thì nên buôn bán gì để được lời nhiều nhất và giàu nhất thiên hạ?
Lã ông vốn cũng biết tâm ý của con từ lâu, điềm nhiên đáp ngay:
- Theo cha thì cày ruộng có thể lợi gấp 10 lần nếu thời tiết thuận hoà; còn việc buôn bán nếu gặp thời vận thì chắn chắc lời nhiều hơn, có thể đến trăm lần... có lẽ điều này con đã biết rồi vậy...
Nửa chừng, Lã ông ngừng nói, chăm chú nhìn Lã Bất Vi một lúc như thể soi thấu tâm can đứa con rồi mới thủng thỉnh nói tiếp:
-... Thế nhưng, để được tài sản lớn ngang bằng với một nước thì chẳng có gì khác là "buôn vua", khi ấy vua còn là món hàng của con thì vàng bạc ở ngân khố vào tay ai được nữa, Buôn món hàng này lời gấp vạn lần nếu nhắm đúng người. Ta cho rằng con đã nhắm được ai rồi nên mới hỏi phải không?
La Bất Vi không đáp lời cha mà trầm ngâm hỏi lại:
- Nếu "buôn vua" lời như thế, sao từ trước đến nay không có ai làm được? Nếu muốn thực hiện thì phải có những điều kiện gì?
Lã ông đáp:
- Sở dĩ từ trước đến nay chưa có người nào "buôn vua" là vì không nhắm được thời thế, bản lĩnh không đủ để làm nên đại sự như vậy. Có thể nói, "buôn vua" là canh bạc lớn nhất của người tài trí và phải có lòng can đảm lẫn kiên nhẫn hơn thiên hạ bởi nếu thua thì không những mất trắng cơ nghiệp mà còn có thể vạ lây tới tính mạng cả họ hàng nữa.
Lã Bất Vi nghe xong có vẻ trầm tư, lâu lắm mới quả quyết đáp lời phụ thân:
- Theo con thì canh bạc này thắng nhiều hơn thua, dù có mất cả cơ nghiệp con cũng quyết thử tài trí của mình một lần xem sao.
***Chú thích:
-Chiêu Tương vương: Tần Chiêu Tương vương (秦昭襄王), hay Tần Chiêu vương (秦昭王), tên thật là Doanh Tắc (嬴稷), là vị vua thứ 33 của nước Tần, trị vị từ 306 TCN-251 TCN.
- An Quốc quân: thái tử An Quốc Quân tức là Tần Hiếu Văn vương
- Lạn Tương Như (蔺相如) là chính khách nước Triệu thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc, nổi tiếng là người giỏi ứng xử để giữ uy tín của nước Triệu trong chư hầu.
Nguồn: NXB Thời Đại, tác giả Huyền Cơ biên soạn.
Trao đổi các kiến thức lịch sử