Nhớ về bà chúa thơ Nôm.
Chị đã là chị cách đây vài thế kỷ.
Đến hôm nay vẫn vậy, chị không già.
Tôi say đắm nét tinh anh của chị.
Hơn cả hương danh bà chúa của thơ ca.
Chị chẳng chịu bọc mình trong nhung lụa.
Mà cảm thương từng thân phận cái ốc nhồi.
Nghiêm giọng răn đe những phường lòi tói.
Quý tấm lòng son từng chiếc bánh trôi.
Chị chẳng ngại mình là thân phận gái.
…
Đọc Nam Cao đêm giao thừa
Thoáng một phút cô đơn đêm trừ tịch
Hồn bồng bềnh và tâm trí chơi vơi
Rút tuyển tập Nam Cao trên giá sách
Giữa trang văn thấy đẫm nước mắt đời.
Hẹn.
Chúng mình hai nửa cô liêu.
Bao nhiêu thương nhớ bấy nhiêu vui buồn.
Lắm lần vui đến lệ tuôn.
Nhiều khi cười để giấu buồn vào tim.
Người về xáo cổ trộn kim.
Tôi đi theo những cánh chim giang hồ.
Vẫn không nên nỗi cơ đồ.
Thêm buồn thương những nấm mồ thanh xuân.
Hẹn người xong kiếp phù vân.
Ta cùng về bến sông Ngân cuối trời.
Cho tan sương khói cuộc đời.
Cho con tim chỉ hát…
Nhớ Phạm tiến Duật.
Nhờ duyên may
Tôi có hai lần gặp nhà thơ tuyến lửa.
Lần đầu tiên trên thành phố Đỏ.
Giữa thời chiến tranh, đêm ấy sáng trăng suông.
Phía biển xa pháo địch nổ ì ầm.
Anh đến đơn vị tôi nói chuyện về bài thơ xe không kính.
Cũng giống chúng tôi, anh mặc quần áo lính.
Nên không có khoảng cách nào giữa chiến sỹ với nhà thơ.
Lần thứ hai, khi chinh chiến đã lùi xa.
…
Sau một lần đau.
Bỏ bia, bỏ rượu, bỏ luôn trà.
Có bốn trò vui đã bỏ ba.
Sáng vẫn ngân nga bài nguyệt lộ.
Chiều thôi chếnh choáng chén quan hà.
Tìm câu cú mới cùng thơ phú.
Nhớ tháng ngày xưa với máu hoa.
Bỏ đến ba điều trong bốn thứ.
Ấy ơi, thật sự tớ đang ... già.
Cái bánh mỳ.
To to, cưng cứng, lại dài dài.
Nó mới ra lò buổi sáng mai.
Khi mới mó vào nghe âm ấm.
Hồi lâu sờ tới thấy dai dai.
Khuya về ngót dạ, nhiều ngưới cắn.
Sáng đến no lòng, ít kẻ nhai.
Của ấy nếu kèm đôi quả trứng.
Ăn xong thấy bụng cứ no hoài.
Hai quê.
Con sinh thành từ An Hải quê cha.
Từ Đức Thọ xa vời Quê mẹ.
Trong tên con và trong tâm hồn con thơ trẻ.
Nặng nỗi niềm thương nhớ cả hai quê.
Sống mãi với đời
Tháng ngày qua,nhan sắc sẽ tàn phai
Tuổi trẻ đẹp tươi trôi về dĩ vãng.
Lá vàng rụng,lá xanh rồi cũng rụng.
Chỉ những vần thơ sống mãi với đời.