Thơ » Trung Quốc » Vãn Đường » Trịnh Cốc
Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/06/2014 06:56
凄涼懷古意,
湘浦弔靈均。
故國經新歲,
扁舟寄病身。
山城多曉瘴,
澤國少晴春。
漸遠無相識,
青梅獨向人。
Thê lương hoài cổ ý,
Tương Phố điếu Linh Quân.
Cố quốc kinh tân tuế,
Biển chu ký bệnh thân.
Sơn thành đa hiểu chướng,
Trạch quốc thiểu tình xuân.
Tiệm viễn vô tương thức,
Thanh mai độc hướng nhân.
Từ ý nghĩ tiếc thương một nhân vật thời cổ rất thê lương,
Ta đã đến Tương Phố viếng hồn Linh Quân.
Chốn cũ theo năm tháng đã đổi mới,
Thân bệnh tật nương nhờ chiếc thuyền nhở đi.
Thành trên núi nhiều chướng khí buổi sáng,
Miền đầm lầy này mùa xuân ít ngày quang đãng.
Ta từ từ rời xa, chẳng biết gì thêm,
Chỉ thấy có cây mai xanh đối mặt.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 01/06/2014 06:56
Vì tiếc thương một người thời cổ
Viếng Linh Quân, Tương Phố ghé thăm
Chốn xưa đổi mới theo năm
Tấm thân bệnh tật nên nằm thuyền con..
Thành trên núi sáng còn chướng khí
Chốn đầm lầy nên bí vẻ xuân
Chẳng biết gì, rời xa dần
Xanh xanh chỉ thấy bao lần mai hoang
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 28/02/2022 16:55
Tiếc thương nhân vật cổ thê lương,
Đến viếng Linh Quân nơi phố Tương.
Chốn cũ tháng năm nay đổi mới,
Chiếc thuyền thân bệnh mới nhờ nương.
Đầm lầy xuân ít ngày quang đãng
Buổi sáng chướng lam nhiều thành non,.
Chẳng biết gì thêm ta cất bước,
Cây mai đối mặt xanh luôn còn.