Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/02/2025 07:02
Người trong trời đất;
Học dõi thánh hiền.
Sang hèn đã có mấy thiên;
Thương ghét mặc dầu tình thế.
Cha nói ngang, quan nói hiếp, hiếp - ngang phận phải chịu lòn;
Cú rằng có, vọ rằng không, không - có đôi mỏ đôi chối.
Đất đã đắp, đắp cho nên núi, chín chầy phải gắng công lao;
Đường dầu đi, đi dốc tới nơi, ngàn dặm chi nài lao khổ.
Tuy gần mực thì đen, gần đèn thì tỏ;
Song có thân phải dốc, có vóc phải toan.
Đừng quen người gậy múa vườn hoang;
Mà học kẻ trống qua nhà sấm.
Tài trí xem còn thấy chậm, hát xay lúa, múa lại tắt đèn;
Phận duyên gậm hỡi biết hèn, khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt.
Song mà khi này còn khi khác, mía sâu có đốt, nhà dột có nơi;
Muốn cho lòng đó tỏ lòng đây, chuông đánh mới kêu, đèn khêu mới sáng.
Mựa chớ đem lòng đen bạc;
Khá tua giữ dạ sắt đinh.
Một con sâu khuấy rầu nồi canh, lầm lỡ đó đà thấy vậy;
Ba mươi cái răng đóng trăng cái lưỡi, hèn gì này phải lo âu.
Miễn là mất lòng trước mà được lòng sau;
Khi một miệng kín mà chín miệng hở.
Cũng mong hiệp một nhà Tần Sở, thần cậy đa, đa cậy thần;
Dễ muốn phân hai ngả Sâm Thương, Phật giả ni, ni giả Phật.
Khôn thì sống, mống thì chết, lời kia tục những thường rằng;
Đầu trở xuống, cuống trở lên, lẽ ấy ai mà chẳng thấu.
Thương nên tốt, ghét đà nên xấu;
Lành đồn gần, dữ lại đồn xa.
Gẫm cũng phường con ông cháu cha;
Phải chi nhà thuyền mượn lái mướn.
Người hiền xem tướng, rậm mày thì ắt cả lông;
Đầy tớ kể công, cao ngày lại thêm dày kén.
Khó nhìn lời, côi nhìn lẻ, chẳng nói - nói thì thương;
Giàu đổi bạn, sang đổi hầu, không phô - phô hoá ghét.
Đời còn biết so hơn tính thiệt;
Đây bao nài kể việc xưa sau.
Đừng lo mụ vãi trọc đầu;
Chớ sợ con đò khát nước.
Trách là trách cưu giành ô thước;
Hiềm vi hiềm gởi bạ nhành dâu.
Lươn đả cả kiếp lấm đầu;
Gà lại một nhà bôi mặt.
Vi con heo phải đèo khúc chuối, công phu đã chẳng so đo;
Liều nắm cải vãi vườn dâu, ngày khắc hoạ nên cây trái.
Nghĩ nào sợ chết thiêu cháy dái;
Hơi đâu lo làm đĩ thủng đồ.
Thà khi đầy tớ người khôn;
Hơn lúc quân sư đứa dại.
Bụng làm dạ chịu, có gian thì có ngoan;
Mũi dại lái mang, làm lớn ai cho làm láo.
Bến trong thì nhờ, bến nhơ thì chịu;
Nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong.
Ăn cơm mới nói chuyện cũ;
Kẻ thiếu việc người dư công.
Vì muốn cho bán thịt mua lòng;
Dễ tránh lúc đau chân há miệng.
Kiến ăn cá, cá rồi ăn kiến, mựa đừng ỷ thế ỷ thần;
Rồng lộn rắn, rắn lại lộn rồng, khuyên chớ rằng khôn rằng giỏi.
Cháo nấu dầu lòng suy nghĩ, đỗ cua thua thú đỗ mèo;
Cơm no lo việc đèo bòng, giờ Mẹo trèo qua giờ Tý.
Kìa cao lớn đã từng mấy nổi, khiến người thù để ba năm;
Nọ rộng dài ước có bao lăm, xui kẻ lời phò tám sải.
Mười hai bến dạ dầu dốc trải, bao nài lái mũi một đôi;
Băm sáu nghề lòng nó muốn vui, phải gắng ngày ba, đêm bảy.
Song còn nghĩ:
Rừng cao công gáy, em chị có ngàn;
Đồng rộng gió luồn, vui buồn nhiều nỗi.
Một mặt hơn mười gói, nói là nói cho kêu;
Người sống bằng đống vàng, vì chăng có vì chỗ.
Ai nói vãi thì lại nói vơ;
Hễ muốn ăn phải lăn vô bếp.
Nơi sao ăn chẳng hết, nơi sao thết chẳng khắp;
Nói với khôn không lại, nói với dại không cùng.
Đừng hung hăng như trâu húc nhà thần;
Mà lật đật như ma trật đám quái.
Suy đi nghĩ lại, cơm mắm thấm lâu;
Nhắm trước nhắm sau, bến hiền thuyền đậu.
Dạ giữ dạ mựa đừng sợ lậu, nhà có vách, ngạch có tai;
Lòng dặn lòng đâu dám đơn sai, ăn coi nồi, ngồi coi hướng.
Chớ thấy của đời mơ tưởng, con trê cũng tiếc, con diếc cũng ham;
Đừng cho miệng thế thị phi, bánh sáp trao di, bánh chì trao lại.
Trách mấy kẻ nhiều lời phải trái, nước lã khuấy nên hồ;
Ghét thay người học thói làm hồ, bát ngô xô chẳng chết.
Bới lông tìm vết, thế gian lắm chuyện sâu cay;
Đãi cát tìm vàng, thiên hạ mấy người xởi lởi?
Đừng quen trục lợi, tham ván bán thuyền;
Phải nghĩ thân duyên, liệu cơm gắp mắm.
Lịch sự đủ điều lịch sự, lồn để lỗ đeo hoa;
Đàn bà ba thứ đàn bà, mặt nào ngao dường ấy.
Tai nghe mắt thấy, chớ như ốc nọ mượn hồn;
Ăn chắc mặc bền, mựa học mua trâu vẽ bóng.
Vì nhiều sãi cửa chùa không ai đóng;
Thà ít thầy mà đãy lại đầy thêm.
Dẫu khoe cả vú lấp miệng em, cả hèm lấp miệng hũ;
Song cũng làm thầy đất ta, làm ma đất người.
Trải qua nhiều sự nực cười;
Gẫm lại nhiều đường thắm thiết.
Cảm là cảm gà nuôi con vịt, chít chiu nào kẻ nâng niu;
Thương những thương cá bỏ giỏ cua, hiếp đáp nhiều bề tủi hổ.
Dễ chẳng muốn lời kia cặn kẽ, nòng súng - súng phải nổ, đau gỗ - gỗ phải kêu;
Song chi bằng lẽ nọ êm đềm, cơm mình ăn ngon, con mình dễ khiến.
Hầu mong cả tiếng, làm dâu nhà cả thế, làm rể nhà nhiều con;
Lại sự vô duyên, bằng lông quẳng chẳng đi, bằng chì quăng xa lắc.
Rượu chẳng say, chè say quá mức;
Môn không ngứa, ráy ngứa nỗi gì?
Nói ra là sự vân vi: ấu sao tròn mà bồ hòn sao méo?
Thiệt vậy chớ phòng khi dễ, lành làm thúng mà lủng cũng làm mê.
Bảy mươi chưa què, chớ khoe rằng trọn, cầm dầu sao khỏi dính tay, trách chi những lễ;
Ba mươi đời đĩ bợm thì mắc điếm thầy, rót nước phải toan chừa cặn, miễn đặng xíu tình.
Sao cho lèo lái phân minh, giỏ có quai, chài có chóp;
Chớ để cá tôm lộn xộn, quân vô tướng, hổ vô đầu.
Dám đâu cử cá hành câu;
Mà lại tham mùi chè gắp.
Nhiều ít cũng là ơn nghĩa, miếng khi đói bằng gói khi no;
Thiệt hơn chớ khá so đo, một đời ta ba mươi đời nó.
Chớ ăn đằng sóng mà nói đằng gió;
Hễ một câu nhịn là chín câu lành.
Chẳng qua vì nghĩa vì tình;
Nào phải rằng vinh rằng nhục.
Đắng mà ruột thịt, chẳng chọc - chọc đau lòng;
Ngọt cũng người dưng, dầu thương - thương giúp miệng.
Lẽ dời đổi nay sông mai biển, khiến quên nơi bến đò xưa;
Chốn nương nhờ cội cả bóng cao, xin đừng phụ nơi cây đa cũ.
Ăn chưa no, lo chưa tới, để đèo bòng cóc nọ leo thang;
Học còn ít, chí còn hèn, dám mong mỏi voi kia đẻ trứng.
Miễn có đức, không sức mà ăn;
Bằng chẳng lo, của kho cũng hết.
Phận mình tự biết, ăn đằng hôm phải lo đằng mai;
Duyên ai nấy nhờ, tắm khi nào vuốt mặt khi ấy.
Tuy mừng đặng cá gặp buổi chợ;
Phòng khi gặp trâu trắng mất mùa.
Biết đâu cao thấp nấm mồ, trao duyên gởi phận;
Ta cũng bắt buồm coi gió, cầm lái dõi sông.
Dễ khoe khoang vợ cậy thế chồng;
Cũng may mắn con nhờ đức mẹ.
Liệu lời liệu lẽ, sao cho phải phải phân phân;
Dầu đặng dầu chăng, cũng mặc không không có có.
Bởi vì cơm chúa nên múa tối ngày;
Chớ thấy ăn khoai vác mai chạy quấy.
Sao cho có chí, sắt mài rồi cũng nên kim;
Chớ có lưu tâm, sành rán muốn cho ra mỡ.
Dầu mà không mợ thì chợ cũng đông;
E khi có chồng như gông vào cổ.
Đừng khinh dại ngộ, cha nó lú còn chú nó khôn;
Phải nghĩ nguồn cơn, mẹ tốt sữa nên con mới mập.
Chớ dớn dác cái cù cái đập;
Mà dựa hơi lũ cá lòng tong.
Nhẩy đồng bởi nước sông;
Có gió nên rung mõ.
Trách đòn gánh nọ, công trau rồi lại đè vai;
Sợ lũ gà kia, vắng chủ đã toan bươi bếp.
Nói sao cho hết tình đời ai dại ai khôn;
Kể thử mà nghe lời thế tục thanh thanh tục.
Ai chưa nhắm mắt về mười đất chín trời;
Thì phải cắn răng với năm cha ba mẹ...