七年不到楓橋寺,
客枕依然半夜鐘。
風月未須輕感慨,
巴山此去尚千重。
Thất niên bất đáo Phong Kiều tự,
Khách chẩm y nhiên bán dạ chung.
Phong nguyệt[1] vị tu khinh cảm khái,
Ba Sơn[2] thử khứ thượng thiên trùng.
Con bồ câu nhỏ
Cái cổ dặt dẹo
Sao chẳng bay xa
Gió mang về đất
Chút lúa cỏn con
Vừa ăn vừa lắc
Cái cổ siu siu
Chẳng về cánh rừng
Bầu trời của chú
Chớ sao tới đây
Con đường rộng rãi
Có xe đi đều
Chú đứng vỉa hè
Tôi cho hạt lúa
Thấy chú ăn ăn
Có chú mèo vồ
Mẹ tôi đuổi nó
Chú đứng lề đường
Lờ mờ quên mất
Chú ở giữa đường
Tôi tưởng chú khổ
Chú mệt chú khó
Chú không bay được
Hay là sợ hãi
Ôi hay chiếc xe
Mém đi qua chú
Có người bế chú
Tận sang bên đường
Chú chim màu trắng
Màu của hoà bình
Chú mang ánh nắng
Vệt màu trời xanh
Chú bồ câu nhỏ
Có màu trắng phau
Đi ra giữa lộ
Có người bế vô
11 giờ tối ngày 1/7/2026
Tôi đã thấy một con bồ câu làm y chang thứ tôi đã viết